Chương 28

Vừa rồi dường như cậu đã rơi vào vực sâu, càng cố nhớ thì đầu càng đau, nhưng lại không nhịn được mà cứ muốn tiến vào sâu hơn nữa. Nếu không nhờ Diệp Uyển đánh thức...

Ứng Tuyết cảm thấy bản thân sẽ bị cuốn vào đó mãi mãi, như bị hút vào một vòng xoáy, không thể thoát ra.

Cảm giác vừa đi một vòng qua cửa quỷ môn quan ấy, thực sự là kí©h thí©ɧ đến cực điểm. Tinh thần của cậu thì đang gào thét, còn cơ thể lại run rẩy không thôi, mãi vẫn chưa hồi phục lại được.

Khi đã dần trấn tĩnh, tiếng tụng kinh vẫn không ngừng vang lên bên tai. Ứng Tuyết quyết định tiếp tục ngồi thiền.

Vừa rồi động tác cậu hơi mạnh khiến mấy sợi tóc rủ xuống, vừa hay giúp Chung Từ lấy lại được tầm nhìn. Lần này cậu lại nghe thấy giọng nói của hắn, Ứng Tuyết không còn cảm thấy phiền, ngược lại lại có chút yên tâm.

[Sao đầu lại đau nữa rồi? Cái tên Cố Thiển Tân này đúng là khắc với ta, cứ nhìn thấy hắn là gặp xui xẻo.]

[Nghĩ lại ánh mắt lúc hắn nhìn tiểu đồ đệ của ta, y như lần đó nhìn ta. Có điều lần này đơn giản hơn nhiều.]

[Hắn đã kém hơn rồi.]

Chung Từ bất giác nhớ lại.

Lần đó là khi nào nhỉ? Hắn không nhớ rõ nữa, đại khái là ngày trước khi xuống núi rèn luyện, hắn khoảng hơn trăm tuổi.

Khi ấy tu vi của hắn chưa cao, vừa mới đột phá Kim Đan kỳ. Xuống núi rèn luyện không phải để du ngoạn, mà là để giải quyết sự vụ, tìm kiếm cơ duyên.

Những thứ có thể gặp phải không chỉ là người, còn có thể là yêu, hoặc là quỷ, hiểm họa trùng trùng.

Trình Tư rất cưng chiều hắn, bởi Chung Từ là sư đệ đầu tiên của hắn, hai người đã sống chung hơn ba mươi năm, sau đó mới có sư tỷ thứ ba là Hứa Vãn Âm, rồi đến Cố Thiển Tân và Cố Kim Kim.

Khi biết sư đệ mình phải xuống núi rèn luyện, Trình Tư lo lắng vô cùng. Dù sao đến hắn còn chưa từng xuống núi, làm sao yên tâm để Chung Từ đi được?

Thế là Trình Tư lén giấu Chung Từ, quỳ trước cửa phòng Tôn Đạo chưởng môn đời trước suốt một ngày một đêm.

“Đệ tử Trình Tư khẩn cầu sư phụ, xin đừng để nhị sư đệ xuống núi rèn luyện.”

Tôn Đạo đương nhiên không đồng ý, mặt lạnh như tiền, chỉ tay quát lớn: “Ngươi làm loạn như thế là muốn gì? Thật là quên hết quy củ rồi! Ngươi cho rằng quyết định của ta còn không bằng ngươi chắc?”

Trình Tư cúi đầu không dám nói gì. Dù hắn rất hợp ý Tôn Đạo, nhưng lại không hề xem trọng quy tắc.

Tôn Đạo thu nhận hắn làm đệ tử vốn đã định sẵn để bồi dưỡng hắn làm chưởng môn tương lai, nhưng điểm yếu này khiến ông không thể chấp nhận nổi, nên mới lần lượt thu nhận thêm Chung Từ, Hứa Vãn Âm, rồi đến Cố Thiển Tân và Cố Kim Kim.