Ngồi gần cửa sổ nên khó tránh có gió thổi, mái tóc đen mềm mại của cậu vướng vào trâm bạc.
Lúc này, lại nghe giọng Chung Từ vang lên:
[Không nhìn thấy nữa rồi... làm sao nhắc tiểu đồ đệ chỉnh tóc lại đây?]
Ứng Tuyết: “...”
Giờ thì cậu đã hiểu sư phụ đang nhìn bằng gì rồi.
Ứng Tuyết mặc kệ tóc mình, để nó vướng vào trâm bạc, che mất tầm nhìn của sư phụ để hắn đỡ nói nữa.
Đúng như mong muốn, Chung Từ im bặt, rất lâu không lên tiếng.
Không nghe thấy tiếng nữa, chẳng lẽ là bị cắt đứt kết nối? Ứng Tuyết bỗng thấy vui, cuối cùng cũng không phải nghe tiếng lải nhải kia nữa.
Nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm xúc phức tạp, ví dụ như... giờ không thể “gian lận” trong nhiều chuyện được nữa.
Dù sao, chuyện đó không phải do cậu quyết định. Quan trọng là hiện tại có thể yên tâm nhập định, không bị làm phiền, chuyên tâm tu luyện.
Đan dược mà Chung Từ đưa quả thật rất hiệu quả.
Lần trước ngồi thiền ở hậu sơn, linh lực và chân khí rối tung cả lên.
Lần này thì ổn định hơn nhiều cậu hoàn toàn nắm trong tay, như cá gặp nước.
Tâm trạng của Ứng Tuyết lúc này rất tốt.
Giọng tụng kinh của Cố Thiển Tân ngừng lại, quyển kinh văn này đã được đọc xong, các đệ tử đều thở phào nhẹ nhõm, phát ra tiếng thở dài mệt mỏi. Ứng Tuyết cũng tranh thủ nghỉ ngơi một chút.
Cố Thiển Tân nhấp một ngụm trà để làm dịu cổ họng, ánh mắt lặng lẽ nhìn các đệ tử phía dưới. Một chén trà trôi qua, hắn tìm lấy một quyển kinh thư mới, lại tiếp tục tụng niệm. Ứng Tuyết điều động chân khí, tiếp tục ngồi thiền.
Bất ngờ nhưng cũng chẳng mấy ngạc nhiên.
[Chân khí này xem ra cần dùng đan dược điều hòa lại rồi, vừa rồi lại rối loạn nữa.
Chẳng lẽ là do lúc nãy dùng chân khí che giấu yêu đan cho tiểu đồ đệ nên mới thế?]
Ứng Tuyết trừng to mắt, yêu đan? Cậu thật sự là yêu, chứ không phải do bị người khác dùng pháp thuật biến hóa ư? Thế nhưng tại sao cậu lại chẳng biết chút gì cả?
Trí nhớ rốt cuộc đã đi đâu mất? Cậu bất giác cố gắng nhớ lại, rồi dồn hết sức lực để nghĩ.
Nhưng không thể nhớ ra nổi.
Đầu cậu đau như búa bổ, đau đến không chịu nổi. Không thể tiếp tục nghĩ nữa, tiếp tục là sẽ chết mất! Chết mất thật đấy!
Trong lòng Ứng Tuyết, tiếng cảnh báo vang lên điên cuồng, nhưng cậu không thể dừng lại, không thể ngừng được, phải làm sao đây? Cứu mạng với!
Chết.
Chết.
Chết chóc.
Âm thanh đó từ đâu truyền đến, vây quanh bên tai cậu, trong đầu cậu, như muốn làm vỡ tan tất cả.
Diệp Uyển vốn dĩ đã không tập trung ngồi thiền, thấy Ứng Tuyết nhắm chặt mắt, ôm đầu, sắc mặt đầy đau đớn, liền đẩy nhẹ cậu một cái, truyền âm hỏi: “Ngươi không sao chứ?”
Ứng Tuyết rùng mình, như thoát khỏi cơn đau khổ, cảm kích nhìn Diệp Uyển, khẽ lắc đầu ra hiệu không sao.