Chương 26

Ứng Tuyết không ngờ buổi học đầu tiên lại nghiêm khắc đến vậy, cậu bắt đầu thấy căng thẳng.

Thấy cậu lo lắng, Diệp Uyển an ủi: “Ngươi đừng sợ, hắn cũng đâu ăn thịt ngươi đâu.”

Ứng Tuyết không biết truyền âm, chỉ nhẹ gật đầu.

Cố Thiển Tân bắt đầu tụng kinh, ban đầu Ứng Tuyết còn cố lắng nghe, nhưng quả nhiên... chẳng hiểu được chữ nào.

Cậu đành nhắm mắt, vận linh lực nhập định.

Ngay sau đó, trong thức hải vang lên giọng của Chung Từ: [Dù qua bao nhiêu năm vẫn giữ cái mặt lạnh như xác chết ấy. Nhìn là thấy bực, tụng kinh lại càng bực.]

Ứng Tuyết đã quen với việc mỗi lần vận linh lực hay chân khí đều nghe thấy giọng sư phụ, nên không phản ứng nhiều, tiếp tục nhập định.

Nhưng một lúc sau, đột nhiên cậu mở bừng mắt, Chung Từ không có mặt ở đây, sao hắn biết mà nói được?

Ứng Tuyết giả vờ vươn vai, liếc xung quanh, không thấy gì khả nghi, đành thôi.

Nhưng tiếng của Chung Từ vẫn không ngừng vang lên, làm Ứng Tuyết bực mình. Không quen được, cậu chỉ có thể cố ép mình tiếp tục nhập định.

Diệp Uyển cũng chẳng thích nhập định, càng không ưa tụng kinh, chẳng bao lâu liền truyền âm sang Ứng Tuyết, thì thầm kể chuyện: “Thật ra ta đoán ra vì sao vừa nãy Cố phong chủ lại nhắm vào ngươi rồi.”

Ứng Tuyết dừng vận linh khí, tiếng Chung Từ cũng biến mất. Cậu tập trung lắng nghe, liếc Diệp Uyển bằng một mắt, rồi lại nhắm mắt giả vờ nhập định.

Hiểu được ý, Diệp Uyển nói tiếp: “Tông chủ đời trước có năm đệ tử thân truyền. Hiện tại chưởng môn là đại sư huynh. Chung Từ tiên tôn là nhị sư huynh. Vị tứ sư huynh Cố Thiển Tân cùng với tiểu sư muội Cố Kim Kim là hai huynh muội ruột. Cả hai đều có linh căn tuyệt vời, cùng được thu làm đệ tử nội môn. Tsk, nói xem sao nhà người ta lại sinh được hai đứa con có linh căn tốt như vậy nhỉ. Chắc cha mẹ họ cũng là cao thủ.”

Ứng Tuyết lặng lẽ giơ ba ngón tay.

Diệp Uyển thấy vậy liền đoán: “Ngươi nói là tam sư tỷ? Người đó kỳ lạ lắm, quanh năm không thấy bóng, ngay cả chưởng môn cũng tìm không ra. Cũng chẳng ai biết có đệ tử hay chưa. Nghe nói nàng thích độc hành giang hồ. Ta cũng muốn gặp mặt một lần. Người ta gọi nàng ấy là đệ nhất mỹ nhân nhân giới... nhưng, chắc vẫn kém ngươi một chút. Thật đấy, ta thật sự rất tò mò, sao ngươi lại đẹp như vậy được nhỉ.”

Ứng Tuyết đã quá quen với lời khen về dung mạo, thậm chí còn hy vọng mình đừng đẹp như vậy. Cậu chỉ muốn chuyên tâm tu hành, dựa vào thực lực mà được công nhận, rồi tìm lại thần thức đã mất.

Sau đó giống như vị tam sư tỷ kia, hành tẩu khắp nhân gian.

Diệp Uyển kể xong cũng không nói thêm gì nữa, Ứng Tuyết liền chuyên tâm nhập định.