Chương 25

“Huyền Cấp Phong là gì vậy?”

Diệp Uyển lấy tay che miệng, đáp nhỏ: “Huyền Cấp Phong là đỉnh tu kiếm chính của Thượng Dương Tông. Phong chủ ở đó cực kỳ dữ dằn, không có việc thì đừng nói chuyện với hắn.”

Lúc này Ứng Tuyết lại đang đối mặt với vị phong chủ ấy, cậu thầm than: “Ngươi nói cái này hình như hơi muộn rồi đấy...”

Chưa kịp quay mặt đi, Cố Thiển Tân đã bước tới, gõ nhẹ lên bàn học: “Ngươi là đệ tử mà Chung Từ thu nhận?”

Ứng Tuyết lập tức đứng dậy, cúi người đáp: “Vâng.”

Cố Thiển Tân không bảo cậu đứng lên, giọng còn lạnh hơn cả Chung Từ: “Tên gì?”

Nếu nói cái lạnh của Chung Từ giống như tuyết bay nhè nhẹ giữa mùa đông, thì Cố Thiển Tân chính là băng sơn vạn năm nơi cực địa lạnh lẽo, chết chóc.

“Bẩm phong chủ, đệ tử tên là Ứng Tuyết.” Ứng Tuyết vẫn cúi mình, hai tay chồng lên nhau lễ phép.

Cố Thiển Tân không đáp, chỉ rút trường kiếm bên hông, dùng chuôi kiếm chạm vào cổ tay cậu để thăm dò tu vi và linh căn.

Một lúc sau, hắn hừ lạnh, quay về bục giảng.

Diệp Uyển thấy hắn đi rồi mới kéo Ứng Tuyết ngồi xuống.

Ứng Tuyết nhận ra đối phương không thích mình, nên cũng không biểu lộ gì, ngồi xuống lặng lẽ, tránh chọc giận thêm.

Cả lớp hơn năm mươi người đều nhìn chằm chằm về phía cậu, ánh mắt như kim châm khiến cậu ngồi không yên. Diệp Uyển cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc, thì thầm hỏi: “Ngươi mạnh vậy mà lại bái Chung Từ tiên tôn làm thầy à?”

“Do may mắn thôi.” Ứng Tuyết bình thản đáp.

Diệp Uyển chỉ nghĩ cậu khiêm tốn, bèn vui vẻ gật đầu, trong lòng cũng mừng vì mình quen được người giỏi như vậy.

Lúc này, “băng sơn” trên bục giảng bắt đầu giảng dạy: “Tĩnh Tu trưởng lão có việc, buổi tĩnh tâm hôm nay do ta giảng.”

Bên dưới lặng như tờ, nhưng Ứng Tuyết lại nghe thấy tiếng kêu gào tuyệt vọng vang vọng trong lòng các đệ tử.

Diệp Uyển là người có tu vi cao nhất ở đây, dĩ nhiên biết nhiều thứ. Khi linh lực và chân khí còn chưa sử dụng được thành thạo, hắn đã có thể truyền âm bằng linh lực rất thành thục.

Biết đây là lần đầu tiên Ứng Tuyết đi học, hắn còn tận tình truyền âm giải thích: “Ở Thượng Dương Tông có rất nhiều loại lớp học, phong phú đủ kiểu, nhưng tĩnh tâm là lớp buồn chán nhất. Nói một cách chính thống thì là, buông bỏ trần tục, một lòng tu hành, không tạp niệm mới có thể thành tiên. Dịch ra thì là, trưởng lão sẽ tụng mấy đoạn kinh văn chả hiểu gì, chúng ta ngồi dưới nhắm mắt vận công. Tĩnh Tu trưởng lão thì lớn tuổi, giảng bài siêu chậm, chúng ta thường xuyên ngủ gật dưới lớp. Nhưng may là ông ấy dễ tính, nói chuyện hay ngủ đều không sao. Nhưng hôm nay khác, nhìn mặt Cố Thiển Tân kìa, ai dám lười chứ.”