Chương 24

Đến người thứ tư đi ngang qua, Ứng Tuyết cuối cùng cũng chịu không nổi, bèn cáo từ Trình Tư: “Nếu chưởng môn không có việc gì khác, ta xin phép vào trước.”

Trình Tư lúc này đang “đấu mắt” với Giang Sở Chi vẫn trong hình thái thần thú, ánh mắt Trình Tư như đang nói: Ta bắt ngươi dậy sớm làm việc đấy, ngươi làm gì được ta?

Ứng Tuyết lại nhìn sang đôi mắt thú của Giang Sở Chi, trong đầu lướt qua đủ loại từ ngữ, cuối cùng lại trống rỗng, toàn là từ thô tục, cậu không thể hiểu nổi.

Giang Sở Chi: @#¥%%&*#¥%

Trình Tư nghe thấy nó gào, cũng chẳng buồn quay đầu, chỉ tùy ý đáp: “Ừ, vào đi.”

Ứng Tuyết không muốn dính vào cuộc đấu ngầm giữa hai vị đại năng này, bước vào học đường. Vừa vào cậu liền thấy một bóng người quen thuộc, đối phương cũng vừa quay đầu lại.

Ứng Tuyết nhớ ra rồi, người này là Diệp Uyển.

Diệp Uyển nhìn cậu cảm thấy rất quen, phải nghĩ một hồi mới nhớ ra là ăn mày nhỏ hôm đó.

Không ngờ buổi lễ thu đồ hôm ấy không phải là lần gặp cuối. Khi đó vì đối phương đẹp nên hắn có cảm tình, định giúp đỡ chút, nhưng bị từ chối, hắn cũng không ép nữa.

Ứng Tuyết mỉm cười dịu dàng với hắn, Diệp Uyển bỗng cảm thấy như gió xuân phả vào mặt. Quần áo trên người Ứng Tuyết vẫn là do Chung Từ biến hóa, chỉ có màu sắc là đã thay đổi thành vàng nhạt.

Nụ cười cậu lúc này, quả thật giống hệt một công tử thế gia chưa từng trải qua phong ba.

Trước lớp là bục giảng làm từ gỗ nam mộc quý, bên dưới là bàn học gỗ tử đàn, mỗi bàn có hai người ngồi, mỗi hàng ba bàn, tổng cộng mười hàng.

Ứng Tuyết để ý thấy, mỗi bàn đều có một viên minh châu cỡ nắm tay để chiếu sáng.

Quá xa xỉ.

Diệp Uyển ngồi ở hàng thứ ba, bên trái gần cửa sổ, đó là một vị trí cực kỳ thư thái. Hắn đứng dậy kéo Ứng Tuyết lại: “Ngồi đây đi, ta vừa hay chưa có bạn cùng bàn.”

Diệp Uyển cười nói.

Ứng Tuyết nhìn quanh, hầu như ai cũng có bạn ngồi cùng. Diệp Uyển có gương mặt ưa nhìn, tính cách cũng tốt, sao lại không có bạn cùng bàn? Cậu nghĩ thế, liền hỏi luôn: “Sao ngươi lại không có bạn cùng bàn?”

Diệp Uyển khựng lại, nụ cười hơi nhạt một chút rồi khôi phục như cũ: “Chắc tại ta đẹp trai quá, họ thấy áp lực.”

Ứng Tuyết hiểu ra, gật đầu một cái.

Đệ tử gần như đã đến đông đủ, nhưng mãi không thấy trưởng lão tới dạy. Diệp Uyển nhìn phong cảnh xanh mát bên ngoài, bắt đầu gà gật.

Tiếng bước chân vang lên, Ứng Tuyết nhận ra trưởng lão đến, liền huých Diệp Uyển, hắn lập tức tỉnh táo, nhưng khi nhìn rõ người vừa đến, liền nhíu mày, như có điều nghi hoặc.

“Chủ phong Huyền Cấp Phong?”

Tính đến hiện tại, Ứng Tuyết chỉ mới biết đến Thượng Dương Phong và Thượng Thần Phong. Người đã vào lớp rồi, cậu đành phải dùng chân khí nói khẽ: