Chương 23

Chân của Ứng Tuyết vẫn còn run, cố gắng gồng người bước từng bước về phía trước.

Trình Tư dẫn cậu đi học, trước khi rời đi đột nhiên nói: “Chung Từ, ngươi để Bạch Trạch tiễn chúng ta một đoạn đi.”

Giờ này, Giang Sở Chi còn đang say giấc nồng. Chung Từ chẳng để tâm, vừa yên vị ngồi xuống, chân khí liền truyền đến phòng ở phía bên của Giang Sở Chi.

Thần thú khổng lồ bị chân khí trong suốt bao phủ, sống sờ sờ bị mang đến trước mặt Trình Tư và Ứng Tuyết.

“Bộp”một tiếng rơi xuống đất, Giang Sở Chi tỉnh dậy, vẫn còn trong trạng thái mơ màng.

“Tiễn chưởng môn và Ứng Tuyết đến Chủ Phong.” Giọng Chung Từ lạnh nhạt phân phó.

Giang Sở Chi ngủ chưa đủ giấc, không vui gào lên một tiếng, gương mặt thú đầy vẻ khó chịu.

Nó trừng mắt nhìn Chung Từ, rồi quay sang nhìn Trình Tư và Ứng Tuyết chằm chằm.

Ứng Tuyết không quen bị nhìn như vậy, cảm giác như giây tiếp theo mình sẽ bị thần thú nuốt chửng, vội dời ánh mắt.

Tránh đối diện.

Trình Tư thì không để ý, ngược lại còn vui vẻ vì có lao động miễn phí, kéo Ứng Tuyết lên lưng thần thú.

Bạch Trạch phi hành cực nhanh, Ứng Tuyết nắm chặt lông trên lưng nó, gió lớn quất vào mặt khiến cậu không thể cử động.

Dãy núi dài đằng đẵng lúc này bỗng trở nên nhỏ bé, tầng tầng lớp lớp mây mù bị xé rách khi Bạch Trạch xông qua, rồi chậm rãi khôi phục lại như cũ.

Chẳng mấy chốc, Ứng Tuyết cảm thấy đầu óc quay cuồng, may mắn là tốc độ của Giang Sở Chi rất nhanh, khi cậu còn chưa kịp nôn ra thì đã tới Thượng Dương Phong.

Vừa đáp xuống đất, đôi chân vốn đã run rẩy của Ứng Tuyết lập tức mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ luôn. Sáng nay đúng là quá nhiều kí©h thí©ɧ.

Trình Tư cười trêu: “Quả nhiên là chưa nhập môn, bị dọa rồi chứ gì.”

Ứng Tuyết gượng cười: “Để chưởng môn chê cười rồi.” Nói xong liền ngước nhìn xa xa, sương mù lượn lờ phía dưới như chốn tiên cảnh.

Nhưng cậu nhìn không rõ lắm, vì khoảng cách quá xa. Thượng Dương Phong lớn hơn Thượng Thần Phong không biết bao nhiêu lần, và xa hoa hơn nhiều.

Từ đây đến tận cùng phía xa đều là đường ngọc trắng, cột ngọc trắng, cung điện cũng được làm từ bạch ngọc.

Nghĩ đến tiểu viện gỗ ở Thượng Thần Phong, trong đầu Ứng Tuyết hiện lên một câu.

Chung Từ nghèo đến vậy sao?

Nơi Trình Tư đưa cậu đến là học đường dành riêng cho đệ tử nội môn, được xây từ gỗ trầm hương quý, trước cửa vẫn là nền gạch bạch ngọc, xung quanh là bãi cỏ xanh mướt, liễu rủ ven tường, nhiều nhành còn thò vào cửa sổ như muốn học chung.

Đệ tử lần lượt đến học đường, thấy hai người đứng ở cửa thì đều sững người, rồi hành lễ với Trình Tư.

Không ai ngoại lệ, hành lễ xong đều liếc nhìn Ứng Tuyết một cái, rồi mới bước vào lớp.