Chương 22: Đi học

“Nhặt được.”

Trình Tư nghĩ hắn không muốn nói, cũng không hỏi thêm. Dù sao với tính cách kiệm lời của Chung Từ thì nhận đồ đệ đã là chuyện tốt rồi.

“Lễ bái sư ta đã bảo các đệ tử chuẩn bị rồi. Dù sao chủ phong cũng đã bắt đầu mở lớp, hay là để nó theo ta đến học luôn?”

Chung Từ phản đối: “Lễ bái sư còn chưa cử hành, hiện giờ nó chưa có tư cách đi học.”

Lễ bái sư cũng chỉ là hình thức, sao Chung Từ lại cứng nhắc như tứ sư đệ vậy? Trình Tư bực mình.

“Chuyện này dễ giải quyết. Học hành mới là trọng điểm. Bỏ lỡ bài học sẽ rất khó đuổi kịp. Ngươi cũng từng học, chẳng lẽ không hiểu đạo lý này sao?”

Ứng Tuyết im lặng lắng nghe hai người nói chuyện, cậu không hé răng, giả vờ làm không khí. Nhưng trong lòng thì lại vui mừng vô cùng, cậu được đi học rồi!

Ở Thượng Dương Tông, bất kể là đệ tử nội môn hay ngoại môn, buổi sáng đều phải đến Thượng Dương Phong để học. Sau hai tiết học mới được trở về. Đệ tử ngoại môn thì do trưởng lão dạy dỗ, còn nội môn thì do các chủ phong phụ trách.

Lề luật là lề luật. Chung Từ không có cách, đành âm thầm gật đầu. Hắn cứ tưởng chỉ cần nói một tiếng là Trình Tư sẽ để mình toàn quyền quản dạy đệ tử, không ngờ lần này người luôn phá luật như Trình Tư lại từ chối.

Chung Từ đứng dậy, gọi Ứng Tuyết, nói với Trình Tư: “Trước khi đi học ta còn vài việc cần dặn dò, sư huynh chờ một chút.”

Trình Tư ung dung rót trà, gật đầu.

Chung Từ dẫn Ứng Tuyết đến một góc, tiện tay mở một kết giới nhỏ để không bị nghe trộm. Hắn lấy ra chiếc bình trắng mà Trình Tư đưa, đổ ra một viên đan dược màu vàng kim.

“Uống đi.”

Ứng Tuyết đón lấy. Dù không biết là thuốc gì nhưng cậu tin sư tôn sẽ không hại mình, liền nuốt vào.

Ngay lập tức, cậu cảm thấy linh lực trong cơ thể như bị đốt cháy. Từ trong ra ngoài, từ thân thể đến gò má đều đỏ bừng lên, như có thứ gì đó đang gào thét muốn phá vỡ mà ra.

Ứng Tuyết thở gấp, rất khó chịu. Dòng linh lực cuồng loạn lao thẳng vào thức hải, cưỡng ép xâm nhập.

Chung Từ thấy cậu run rẩy không trụ nổi, liền đưa tay đỡ lấy, truyền linh lực vào cơ thể giúp làm dịu.

Chẳng mấy chốc, dòng linh lực hỗn loạn lắng xuống, như mưa rơi vào đất, trở nên yên tĩnh, sau đó hòa làm một thể tan biến không còn chút tăm hơi.

“Cảm ơn sư tôn.” Ứng Tuyết rút ra khỏi lòng hắn, cả người yếu ớt như thể sắp ngất đi.

Chung Từ dạy: “Thả lỏng, rồi điều tức.”

Ứng Tuyết làm theo, mồ hôi túa ra đầm đìa. Khi mở mắt lần nữa, đã khôi phục vẻ bình thường. Cậu lau mồ hôi trên trán, khẽ cười với hắn.

“Đi thôi, đến giờ học rồi.” Chung Từ nhìn về phía Trình Tư, nói với Ứng Tuyết.