Chương 21

Chung Từ không tiện trả lời, bèn chuyển chủ đề: “Sư huynh, đan dược ta nhờ tìm đã mang đến chưa?”

Trình Tư thò tay vào tay áo, gật đầu: “Cố Thần Đan đây.”

Hắn đưa cho Chung Từ một chiếc bình trắng, tò mò hỏi: “Ngươi xưa nay chẳng bao giờ mở miệng xin gì, lần này mở miệng đã là thứ giá trị như vậy. Ngươi có biết ta phải năn nỉ Ngũ sư muội ở Diệu Thủ Phong bao lâu mới lấy được không?”

Chung Từ mím môi, rồi nói xin lỗi: “Làm phiền sư huynh rồi.”

Trình Tư không khỏi lo lắng. Ngàn năm nay, từ nhỏ tới lớn, hắn đã thấy Chung Từ vô duyên vô cớ bị thiên lôi đánh sáu lần. Mỗi lần một nặng hơn lần trước. Ban đầu chỉ là vài đạo lôi, sau thì cả chục đạo, thậm chí lần trước là tận ba mươi tám đạo.

May mà thời gian giữa các lần ngày càng dài, nếu không thì Chung Từ đã chết từ lâu rồi.

Trầm mặc một lúc, Trình Tư hỏi nhỏ: “Lần này nghiêm trọng tới mức phải dùng đến Cố Thần Đan sao?”

Chung Từ trầm ngâm giây lát, gật đầu, không phủ nhận.

Khoảng cách từ sân tới phòng chính không xa, tai của Ứng Tuyết lại rất nhạy, nên chẳng mấy chốc đã tỉnh dậy. Khi phát hiện mình đã trở lại hình người, ngay cả tai và đuôi cũng biến mất.

Nghe bên ngoài có người nói chuyện, Ứng Tuyết không tiện bước ra. Đang do dự thì Chung Từ truyền âm cho cậu: “Cầm chổi, đến bên bàn đá.”

Ứng Tuyết lập tức tuân lệnh. Nhìn thấy cây chổi ở góc phòng, cậu cầm lấy rồi bước ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, Trình Tư đã nhìn thấy, gọi lại: “Lại đây ngồi.”

Hắn ghé vào tai Chung Từ hỏi nhỏ: “Đây là tiểu đồ đệ của ngươi?”

Chung Từ gật đầu, giới thiệu: “Nó tên là Ứng Tuyết.”

Ứng Tuyết đặt chổi xuống, đi tới bàn đá. Hôm nay trời vẫn rất đẹp, gió nhẹ thổi qua mái tóc cậu. Cậu lễ phép nói: “Sư tôn, chưởng môn, con tham kiến hai người.”

Chung Từ nhẹ giọng nói: “Ngồi đi.”

Thằng bé này thật tuấn tú, tao nhã xuất chúng. Chắc chắn Chung Từ chọn đệ tử dựa vào tướng mạo rồi Trình Tư nghĩ thầm. Hắn liếʍ môi, đưa tay muốn thăm dò linh căn của Ứng Tuyết, nhưng bị Chung Từ cản lại.

Không cho đυ.ng luôn à? Trình Tư lặng lẽ rút tay về, ngượng ngùng hỏi: “Linh căn thế nào?”

Chung Từ khẽ phất tay áo, giữ vững phong thái: “Tốt hơn ta.”

Câu này khiến Trình Tư sửng sốt. Năm người sư huynh đệ họ đều có linh căn cực phẩm. Trong đó Chung Từ là ưu tú nhất. Chưởng môn đời trước từng nói, linh căn của Chung Từ là hàng đầu nhân giới.

Vậy mà đệ tử mà Chung Từ nhận lại còn có linh căn tốt hơn hắn sao Trình Tư không kinh ngạc cho được.

Hắn nhìn Ứng Tuyết, càng nhìn càng thấy vừa mắt, bèn hỏi: “Ngươi nhặt được bảo vật này ở đâu vậy?”

Chung Từ trả lời thẳng.