Ứng Tuyết điều chỉnh linh lực, trong lòng Chung Từ bắt đầu thắc mắc: [Gì thế này? Chân khí của ta hồi phục gần xong rồi mà, sao lại gặp vấn đề nữa? Sao không trả lời? Chẳng lẽ hắn vốn là kiểu người ít nói?]
Ứng Tuyết có chút bất đắc dĩ, ngừng đọc tâm rồi mới đáp: “Bẩm sư tôn, đệ tử đã hiểu.”
Chung Từ gật đầu, tiếp tục truyền âm: [Mấy ngày tới ngươi cứ nghỉ ngơi tại đây, ta sẽ thông báo với chưởng môn để chuẩn bị lễ bái sư.]
“Vâng.”
Khóe môi Ứng Tuyết hơi cong lên, chào tạm biệt sư phụ mới nhận, sau đó đặt sách về lại chỗ cũ trong thư phòng. Mấy kệ sách ở góc phủ đầy bụi, Chung Từ là người ưa sạch sẽ, có lẽ là quên dọn.
Ứng Tuyết tìm được một cái chổi đã lâu không dùng, siêng năng quét dọn. Giá sách trong cùng hơi dơ, cậu dọn rất kỹ.
Khi giơ tay lên vô tình chạm vào góc tối bên cạnh, căn phòng bỗng rung chuyển. Chẳng bao lâu, giá sách tách đôi, lộ ra một lối đi bí mật.
Cậu mím môi suy nghĩ, rồi thử thao tác ngược lại, đóng cửa lại như cũ.
Ứng Tuyết linh cảm nơi này không phải chỗ cậu có thể vào.
Khi chuẩn bị nghỉ ngơi, cậu mới phát hiện bấy lâu nay mình toàn ngủ ở phòng chính phòng của sư phụ "tạm thời".
Cả khu sân chỉ có hai phòng ngủ, phòng bên là của Giang Sở Chi.
Hiện giờ cậu đang ở hình người, không thể tiếp tục ngủ ở đây được. Sư phụ đồ đệ mà cùng giường chung chăn, truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì?
Ứng Tuyết định bàn với Giang Sở Chi để ngủ ké một đêm, vừa quay người lại thì thấy Chung Từ, sau đó lại hóa thành linh hồ.
Chưa kịp phản ứng, Chung Từ đã tự nhiên bế cậu lên, cúi đầu nhìn, rồi bế thẳng vào phòng chính.
Mọi thứ trông có vẻ rất tự nhiên, nếu như Ứng Tuyết không nghe thấy hắn nói: [Linh thú thì nên ngủ cùng chủ nhân. Nhưng mà... ngày mai giải thích sao đây? Thôi khỏi giải thích luôn vậy.]
Ứng Tuyết: “...”
Chung Từ vốn dĩ là người dậy sớm. Nhìn con linh hồ trắng mềm mại đang cuộn tròn trong lòng, tâm trạng hắn vô cùng thư thái.
Cả Thượng Thần Phong chỉ có ba “người”, Chung Từ mỗi ngày đều ra sân uống trà. Vừa động thần thức đã phát hiện có người đến, là Trình Tư.
Khi Chung Từ báo rằng đang chuẩn bị lễ bái sư, Trình Tư vui mừng khôn xiết, vội vã chạy đến.
Hắn đẩy mạnh cửa lớn vào sân, thấy Chung Từ đang nhàn nhã thì lập tức nói thẳng vào vấn đề: “Đệ tử của ngươi đâu? Mau gọi ra đây để ta xem thử ai mà có thể lọt được vào mắt ngươi!”
Không thể nói là đang ngủ trong phòng của mình, Chung Từ bịa đại một câu: “Đang dọn dẹp phòng.”
Trình Tư tính tình nóng nảy, giục: “Dọn dẹp cái gì chứ, chỉ cần búng tay là xong! Mau gọi ra, để ta chưởng môn còn xem mặt mũi hắn thế nào mới là việc chính!”