Suốt một tuần liền, Ứng Tuyết học cái này một chút, học cái kia một chút, nhưng chẳng học được cái gì ra hồn. Không phải vì cậu không nghiêm túc, mà là vì căn bản chưa nhập môn nổi.
Chung Từ toàn thân mỏi mệt bước vào sân viện của mình, tìm quanh mà không thấy bóng dáng Ứng Tuyết đâu. Hắn lập tức vận chân khí bao phủ toàn bộ ngọn núi để tìm tiểu linh hồ vừa hóa hình vài ngày của mình.
Khi đó Ứng Tuyết đang đọc sách ở sau núi, dĩ nhiên cũng bị chân khí bao phủ. Cậu lập tức nghe thấy tiếng lòng của Chung Từ.
[Không lẽ là do chân khí bất ổn, kết giới không vững, linh hồ thật sự chạy rồi sao?]
Cậu từ tảng đá lớn nhảy xuống, phủi bụi trên người và trên đuôi, hai tay ôm mấy quyển sách, đi về phía sân viện.
Cổng viện không đóng, ngược lại còn mở toang. Ứng Tuyết bước qua ngưỡng cửa, đi về phía đình nghỉ gần hồ cá chép. Ở sâu trong đình, cậu thấy Chung Từ đang nhắm mắt dưỡng thần.
Ứng Tuyết đi nhẹ, bước lên hành lang rồi tiến vào đình nghỉ.
Chung Từ nghe thấy tiếng động, mở mắt ra. Trước mặt là thiếu niên trong bộ y phục trắng mà hắn biến ra.
Áo bào trắng tay rộng, cổ và tay áo được thêu hoa văn tinh xảo bằng chỉ bạc. Eo nhỏ thắt bằng đai ngọc trắng, mái tóc đen nhánh buộc nửa, đầu cài ngọc quan trắng bạc. Tai và đuôi cáo không hề lạc lõng, mà ngược lại khiến thiếu niên thêm phần phong độ tuấn tú.
Lần trước đi vội nên chưa kịp nhìn kỹ đôi mắt của thiếu niên trong veo, nơi đuôi mắt bên trái còn có một nốt ruồi nhỏ.
Chung Từ chợt nhớ đến câu nói, ở nhân gian “nốt ruồi mĩ nhân”.
Ứng Tuyết cẩn thận đặt sách xuống cạnh Chung Từ, hai tay đan vào nhau, hơi khom người, không dám nhìn thẳng vào hắn: “Bái kiến tiên tôn, vãn bối Ứng Tuyết.”
Chung Từ không đáp, tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Những ngày qua đã quấy rầy nơi này.”
Chung Từ vẫn im lặng. Ứng Tuyết không đoán được thái độ của hắn, liền âm thầm vận dụng một chút linh lực quả nhiên, lại nghe được tiếng lòng của Chung Từ...
[Làm phiền gì chứ, mấy ngày nay đâu có ai ở Thượng Thần Phong.]
Cuốn sách bên cạnh Chung Từ đặt không cẩn thận, quyển trên cùng vô ý rơi xuống đất. Ứng Tuyết vội vàng nhặt lên rồi đặt lại chỗ cũ.
“Chuyện gì xảy ra với quyển sách này vậy?”
Ứng Tuyết khẽ động đôi tai cáo, nhanh chóng lên tiếng: “Vài ngày trước có một nam tử mặc y phục đen nói chuyện với ta, bảo rằng hắn là linh thú của ngài, còn nói trong viện có thể tùy tiện đi lại, nên ta mới tìm vài quyển sách để gϊếŧ thời gian.”
Chung Từ nghe xong liền biết ngay là Giang Sở Chi. Hắn nhặt quyển sách rơi xuống, lật giở từng trang một cách chậm rãi.
[Tên kia khi nào quay về vậy? Ta cực khổ như thế, hắn lại còn có thể trốn về nhà nghỉ ngơi. Thật là bất công!]