Cậu chỉ cảm nhận được đầu ngón tay mình nóng lên, rồi ánh lửa lụi tắt, để lại làn khói mờ mịt bay đi mất.
Không chỉ vậy, Ứng Tuyết còn thử dùng chân khí thu tai và đuôi lại, nhưng chân khí của cậu vô cùng hỗn loạn, thỉnh thoảng mới có thể vận dụng ra chân khí trong suốt, còn phần lớn là linh lực ánh xanh lấp lánh.
Mỗi lần thúc động linh lực, cậu lại nghe thấy tiếng lòng của Chung Từ trong thức hải. Những ngày qua, tâm trạng Chung Từ rất u ám. Hắn không ngờ Trình Tư lại dẫn mình đi dạo khắp cả Thượng Dương Tông.
Thượng Dương Tông có tổng cộng mười tám ngọn núi, đệ tử nội môn và ngoại môn cộng lại lên đến cả vạn người. Chung Từ phải xem xét từng người một, bên ngoài không thể lộ bất mãn, nhưng trong lòng thì oán thán không ít.
[Thật không hiểu Trình Tư nghĩ gì nữa. Chỉ nhìn đệ tử nội môn thôi thì còn tạm, chứ ngoại môn thì có gì đáng xem chứ? Nếu có bản lĩnh thì họ đâu là đệ tử ngoại môn mãi được!]
[Bực thật! Trình Tư thật sự không biết chọn thời điểm. Tiểu linh hồ của ta vừa hóa hình chưa kịp ngắm kỹ, đã bị lôi đi rồi. Phiền chết đi được!]
[Mà nói mới nhớ, không hổ là hậu duệ của linh hồ, hóa hình quả là khuynh quốc khuynh thành. Nhớ lại nghìn năm trước khi đi rèn luyện từng gặp một linh hồ nhỏ, chắc nếu hóa hình cũng rất xinh đẹp... Tiếc là chẳng biết giờ nó ở đâu rồi, về yêu giới rồi chăng?]
Ứng Tuyết nghe đến đó, lập tức nhớ lại việc Chung Từ đã nhìn trộm “một chỗ nào đó” của mình, vừa thẹn vừa giận: “Không ngờ lại là một tên háo sắc, ăn trong bát lại ngó trong nồi!”
Nói xong cậu mới phát hiện người ta đâu có ở bên cạnh mình đâu...
Không đúng, cậu đâu phải là “cơm trong bát” của hắn chứ! Ứng Tuyết tức tối, cái đuôi cứ vung qua vẩy lại liên tục.
[Mấy hôm nay ta không có ở nhà, chắc linh hồ đó không chạy đi đâu được chứ? Chậc, sao chuyện này chưa kết thúc nữa, sốt ruột chết mất!]
[Cái đầu ta nữa, rõ ràng trước khi đi đã bày kết giới rồi mà... Đúng là, ở cạnh Giang Sở Chi lâu quá, đầu óc cũng bị ảnh hưởng rồi.]
Ứng Tuyết: “Hừ.” (khinh bỉ nhẹ)
Ứng Tuyết thật sự không hiểu, làm thế nào mà hắn giữ được hình tượng tiên tôn ngàn năm kia chứ thật là tài giỏi.
Tam giới rộng lớn, thiên địa giữa trời, linh khí hữu hạn. Yêu giới linh khí dồi dào nhất, còn nhân giới lại là nơi linh khí ít ỏi nhất. Người, yêu, quỷ linh căn được thiên địa ban cho sẽ quyết định khả năng hấp thu linh khí. Tạp chất trong linh căn càng ít, linh căn càng thuần thì tư chất càng cao.
Ứng Tuyết vô thức rất quý trọng linh lực, nên mới thử vài lần rồi bỏ. Sau đó, cậu cầm một quyển công pháp khác, tùy tiện nhặt một cành cây lên luyện một bộ kiếm pháp vô danh.