Linh hồ vừa tắm xong, lông xù mềm mại, Chung Từ xoa rất thích tay, không ngừng vuốt, còn Ứng Tuyết nhìn vết trầy trên mặt hắn, áy náy kêu khe khẽ, đưa thịt chân chạm nhẹ rồi rụt về, ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn.
Chung Từ bật cười khẽ, rồi nhanh chóng che giấu, nhìn vào đôi mắt ươn ướt của linh hồ, biết nó đang lo cho vết thương của mình: “Không sao cả.”
Ứng Tuyết sống yên ổn ở đây nửa tháng, ngày thường bị Chung Từ sờ mó, nghe hắn kể chuyện tầm phào khắp các phong, thỉnh thoảng bị Giang Sở Chi kéo đi chơi, mới biết con "mèo to" đó thực ra là thần thú Bạch Trạch duy nhất trên đời.
Ứng Tuyết càng không dám phản kháng, thường xuyên bị bắt nạt.
Chung Từ vẫn nhớ chuyện linh hồ thiếu thần thức, mỗi ngày đều điều tức chân khí truyền vào cho nó.
Đêm ấy, Ứng Tuyết ngủ ngon trong vòng tay hắn, móng vuốt lông xù dần biến thành tay chân quen thuộc, có vẻ nằm không thoải mái, cậu xoay người, rúc vào lòng Chung Từ.
Sáng hôm sau, Chung Từ mở mắt ra, phát hiện linh hồ biến mất, thay vào đó là một thiếu niên trắng nõn không mảnh vải.
Hắn vừa định ra tay, thì thấy tai và đuôi của thiếu niên xác nhận được. Linh hồ của hắn đã hóa hình rồi.
Thiếu niên vẫn chưa tỉnh, trong lòng không có gì để ôm, liền khó chịu mà khẽ rên lên.
Chung Từ bị thân thể trắng nõn của thiếu niên làm lóa mắt, trong lòng âm thầm mắng một tiếng, rồi vung tay hóa ra một bộ y phục giống hệt như bạch y hắn đang mặc.
Ứng Tuyết trong cơn mơ màng cảm nhận được trên người có gì đó vướng víu, tỉnh lại thì theo thói quen dùng tay dụi mắt. Sau lần biến thành linh hồ, giờ hóa thành người cậu lại chẳng còn cảm xúc dao động gì.
Bình thản chấp nhận thực tại, Ứng Tuyết nhìn quanh căn phòng ngoài mình ra thì không có ai.
Không những vậy, cả sân viện cũng không thấy bóng dáng của Chung Từ đâu. Cậu nhìn về phía gốc cây mà Bạch Trạch thường hay ngủ trưa cũng trống không.
Phía sau ngôi nhà có một hồ cá chép không lớn, nước trong vắt, phản chiếu rõ ràng đôi tai xinh đẹp trên đầu thiếu niên. Quay người lại, còn có cả cái đuôi mềm mại phồng lên.
Ứng Tuyết: “...” Tin vui là đã khôi phục thành người, tin buồn là... mới khôi phục được một nửa.
Liên tiếp mấy ngày sau vẫn không thấy bóng dáng của Chung Từ hay Giang Sở Chi, Ứng Tuyết cũng chẳng phiền, cậu thảnh thơi tận hưởng sự tự do. Lúc rảnh rỗi, cậu tìm được vài cuốn tâm pháp luyện chân khí nhập môn trong thư phòng, rồi chọn chỗ mát mẻ tự học ngày qua ngày.
Nếu chỉ cần tự học là thành tài, thì nhân giới đã chẳng có các tông môn tồn tại rồi. Ứng Tuyết cứ thế từng bước luyện tâm pháp, dùng linh lực dẫn động chân khí, lẽ ra phải phóng ra được ngọn lửa rực rỡ nhưng lại không có hiện tượng gì xảy ra.