Chương 15

Ứng Tuyết lắc đầu định từ chối, nhưng giây tiếp theo cậu đã bị ngậm cổ tha đi.

Lúc bị ném vào vũng bùn, Bạch Trạch còn nhảy theo, khiến cả người linh hồ bị chôn xuống, một lát sau cậu ngoi lên, ngoài đôi mắt còn thấy được ít màu trắng, thì toàn thân đều phủ bùn, cậu từ hồ trắng hóa hồ nâu.

Bạch Trạch dẫn cậu đi chơi khắp nơi, nhưng Ứng Tuyết lại cảm thấy đây đâu phải dẫn đi chơi, rõ ràng là đem cậu ra làm trò đùa! Cậu ấm ức không thôi, mãi đến khi mặt trời gần lặn mới được tha về.

Vừa bước vào sân, Ứng Tuyết lại bị Chung Từ túm lấy, trong thức hải vang lên tiếng bực dọc: [Giang Sở Chi đúng là phải dạy lại, hư đến mức không có quy củ. Một linh hồ tốt đẹp bị nó biến thành thế này, bẩn chết đi được!]

Chung Từ nắm gáy cậu, tránh không để bùn đất dính lên áo choàng trắng tinh của mình.

Linh hồ lấm lem bị ném vào bể nước ấm, Chung Từ cẩn thận tắm sạch sẽ từng chút một, nhưng Ứng Tuyết trời sinh sợ nước, vừa bị tắm vừa kêu ao ao phản đối.

Chung Từ không để ý, Ứng Tuyết biết hắn đang giận nên cũng không dám động đậy.

Thế là, Chung Từ nâng tay nó lên rửa, rửa mặt cũng không phản kháng, thậm chí khi hắn rửa đến cái đuôi cũng không dám giãy, còn rụt rè kêu một tiếng nịnh nọt.

Chung Từ hơi khựng lại, từ miệng linh hồ mà nghe ra được... nịnh hót?

[Gây họa rồi mới biết làm nũng, sao lúc trước không như thế, hồ tinh tâm cơ!]

Ứng Tuyết vẫn như mọi khi, giữ im lặng với nội tâm của Chung Từ.

Tắm rửa quá thoải mái, cơ thể và thần kinh của cậu đều thư giãn, nhưng đột nhiên cậu trợn tròn mắt, giơ móng vuốt cào về phía mặt Chung Từ, hét toáng lên.

Chung Từ dám vạch đùi nó ra, còn nâng đuôi lên, thậm chí còn... chạm vào!

Lông tơ toàn thân Ứng Tuyết dựng đứng, đây là khu vực thiêng liêng không thể xâm phạm! Cậu nhảy khỏi bể nước, bỏ chạy cực nhanh, để lại Chung Từ một mình trong bể. Hắn chạm lên vết trầy trên mặt, thấy hơi đau.

Trước khi Ứng Tuyết rời đi, trong thức hải còn nghe thấy Chung Từ đắc ý: [Ồ, thì ra là hồ đực à, chậc, tay trượt chạm trúng rồi, lỗi kỹ thuật thôi.]

Ứng Tuyết vừa xấu hổ vừa giận dữ.

Cậu chạy về đến phòng chính, chui tọt vào góc giường, trong lòng đầy thấp thỏm. Vừa rồi cậu ra tay có phải quá nặng không, chảy máu rồi mà...

Nhưng cậu thật sự không cố ý, chỉ là phản xạ tự nhiên thôi! Nếu Chung Từ nổi giận thì sao đây? Liệu có bị gϊếŧ không?

Thân thể cậu vẫn còn ướt, chẳng mấy chốc đã làm ướt cả nệm giường. Chung Từ tìm hồi lâu mới thấy linh hồ, nhìn thấy giường, sắc mặt hắn lại càng khó coi.

Hắn vươn tay, dùng chân khí sấy khô cả giường lẫn linh hồ.

Ứng Tuyết cảm thấy cơ thể khô ráo, ngẩng đầu mới thấy Chung Từ đã bế mình lên.