Chương 14: Xem ta là cái giường à đồ vô tâm

“Chờ ở đây, ngoan, ta đi lấy đồ ăn cho ngươi.”

Ứng Tuyết nhìn theo bóng hắn rời khỏi phòng chính. Cậu nhảy từ giường xuống, đi một vòng quanh phòng, sau đó ngoan ngoãn ngồi lên ghế, chờ đồ ăn.

Tất nhiên nếu đầu cậu cao hơn cái bàn đá thì tốt rồi.

Chưa được bao lâu, Chung Từ đã quay lại, trong tay hắn là một con cá chết còn sống nguyên! Linh hồ giọng run run: “Ư... ử?” Cơm... đấy hả?

Chung Từ vung tay, cá rơi xuống bàn. Ứng Tuyết mới nhận ra mình ngồi không đủ cao, liền nhảy lên bàn, lấy mũi ngửi thử đúng là cá sống vừa chết không lâu, một chút chín cũng không có.

Cậu đáng thương nhìn Chung Từ: “Ư... ưử...” Thật sự là... ăn cái này á?

Chung Từ không hiểu.

Ứng Tuyết thấy hắn không để ý đến mình, bụng lại đói cồn cào, ngửi ngửi một chút rồi ôm tâm lý "có chết cũng phải làm một con ma no bụng", chậm rãi há miệng bắt đầu ăn.

Chung Từ trong lòng vui vẻ: “Ăn mà còn ra dáng thanh tao nữa, không hổ là linh hồ của ta.”

Ứng Tuyết tiếp tục ăn: “...”

Dù sao thì cũng đã no rồi, cậu nằm ngửa ra bàn, lười biếng phơi cái bụng trắng muốt, phát ra tiếng ục ục vì thỏa mãn.

Chung Từ cúi xuống bế cậu vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve.

Tuy Ứng Tuyết sợ Chung Từ, nhưng cũng cảm thấy vòng tay người này thật ấm áp và dễ chịu.

Tối qua cậu ngủ không ngon, cộng thêm vòng tay dễ chịu, không khí ấm áp, Chung Từ chưa xoa được bao lâu thì linh hồ đã ngủ mất.

Nửa tỉnh nửa mê, Ứng Tuyết nghe thấy trong thức hải vang lên: [Ban đêm ngủ, ăn xong lại ngủ, đúng là linh hồ sao? Không khéo là heo gầy giả trang ấy chứ.]

Ứng Tuyết: “...” Thôi kệ, quen rồi.

Lúc Ứng Tuyết ngủ dậy đã là chính ngọ, cậu lắc lắc đầu mới phát hiện mình vẫn đang nằm trong lòng Chung Từ, vậy là cậu đã ngủ trong lòng hắn suốt ba canh giờ.

Nghĩ đến việc chắc tay hắn đã tê rần, Ứng Tuyết kêu một tiếng rồi nhảy khỏi lòng hắn.

[Vừa tỉnh là chạy, đúng là vô tâm, xem ta là cái giường sao?]

Tốt bụng mà chẳng được đáp lại, Ứng Tuyết có chút không vui, nó bước ra sân viện, ánh mắt quét một vòng rồi dừng lại dưới bóng cây, ở đó có một con thú to đang nằm nghỉ trưa.

Ứng Tuyết tiến lại gần, “Ao ao.” Ngươi ngáy to thật đấy.

Bạch Trạch chỉ đang chợp mắt, nghe thấy tiếng thì tỉnh dậy, nó mở miệng phát ra âm thanh, không ngờ Ứng Tuyết lại nghe hiểu: “Yo, nhóc con dậy rồi à? Chán rồi phải không? Ta dẫn ngươi đi chơi nhé.”

Ứng Tuyết nghiêng đầu, không nghe lầm đấy chứ? Con mèo to này biết nói? Nhưng nghĩ lại, nó là vật nuôi của Chung Từ thì cũng chẳng có gì lạ.

Bạch Trạch đã cả ngàn năm không ai chơi cùng, suy nghĩ một lát rồi nói: “Ta biết sau núi có một vũng bùn, lăn lộn trong đó sướиɠ lắm, đi không?”