Nhưng hắn là người đã cứu cậu, chắc không gây nguy hiểm đâu? Ứng Tuyết do dự một lát, không giãy giụa, ngoan ngoãn để hắn vuốt ve.
Bỗng nhiên, đôi tai hồ ly khẽ động, cậu nghe thấy có người đang nói chuyện trong thức hải của mình, mà còn là mắng cậu!
[Nhìn cũng đẹp đấy, lông cũng mượt, tiếc là linh hồ ngu ngốc, chẳng biết là đực hay cái nữa. Hay là giả vờ trượt tay bẻ chân nó ra xem thử?]
Trong phòng này chỉ có ba người, cậu, Giang Sở Chi vừa rời đi, và người đang vuốt cậu chính là vị tiên tôn lạnh lùng được ca tụng lên tận trên trời kia!
Ứng Tuyết lập tức thấy lạnh cả trứng, hai chân sau siết chặt, ngước mắt nhìn Chung Từ đầy lo sợ, sợ mình sẽ bị bẻ chân thật. Cậu vội “ư ử” lấy lòng.
Chung Từ vừa vuốt đầu cậu vừa thầm nghĩ: [Đầu nhỏ quá, dùng chút lực là bóp nát được luôn ấy chứ?]
Toàn thân Ứng Tuyết cứng đờ, không dám động đậy chút nào.
Bây giờ cậu không chỉ biến thành một con linh hồ, mà còn đang nằm trong tay Chung Từ tiên tôn nổi danh trong truyền thuyết, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Đáng sợ hơn nữa, cậu nghe được tiếng lòng của hắn!
Tuyệt đối không thể để lộ! Cậu có linh cảm rằng, nếu Chung Từ biết tiếng lòng mình bị nghe lén, nhất định cậu sẽ chết rất thảm.
Ứng Tuyết không thể nói, chỉ đành dùng giọng mềm mại “ư ử” nũng nịu cầu xin tha.
Bên ngoài Chung Từ vẫn lạnh lùng, nhưng nội tâm thì phong phú như kịch truyền hình: [Con linh hồ này sao lại thích làm nũng thế nhỉ? Xem ra sau này phải dạy dỗ lại, không thì hình tượng lạnh lùng của ta sụp đổ mất.]
Khóe miệng Ứng Tuyết giật giật, dứt khoát không kêu nữa.
Trời dần tối, Chung Từ liếc ra cửa sổ, hoàng hôn đã buông, cậu đuổi Giang Sở Chi ra ngoài, cởi bỏ áo ngoài rộng rãi, chỉ giữ lại lớp áσ ɭóŧ, sau đó lên giường, thuận tay ôm lấy Ứng Tuyết đang nằm ở góc.
[Giờ mà lén hôn một cái liệu có bị phát hiện không? Hay cứ giả vờ là vô tình chạm trúng thôi.]
Ứng Tuyết cảm nhận rõ trán mình bị đôi môi mềm áp lên rồi nhanh chóng rời đi. Nếu không nghe được tiếng lòng thì cậu đã nghĩ là bị vô tình chạm trúng thật.
Muốn khóc cũng không xong, đêm ấy Chung Từ ngủ cực kỳ ngon giấc, còn Ứng Tuyết thì thót tim từng giây, chỉ sợ trong lúc ngủ bị “vô tình” đè chết.
Cậu chẳng yên giấc chút nào.
Sáng sớm hôm sau, Ứng Tuyết tỉnh lại trước, cái bụng réo cồn cào, cậu khổ sở “ư ử” gọi.
Chung Từ cũng mở mắt, nghe thấy tiếng gọi thì không hiểu ý, chỉ có thể đoán: “Đói rồi?”
Ứng Tuyết cực kỳ ngạc nhiên hắn đoán đúng rồi? Cậu há miệng: “Ư ử!” Đúng rồi đó!
Chung Từ nhìn chăm chú, phát hiện khi linh hồ nói chuyện, dường như khóe miệng có nụ cười, đôi tai hồ cũng khẽ rung rung trong gió, khiến tim hắn mềm nhũn, giọng nói cũng dịu lại.