Hắn đặt thần hồn lại thảm cỏ nhỏ ấm áp, cuối cùng không nhịn được, véo một cái.
Trong giấc ngủ, đứa nhỏ phản ứng rất nhanh, nó cắn chặt lấy tay hắn.
“Phì, hôi, hôi.”
Giang Sở Chi: “...”
Cứu cái thần hồn này đúng là việc ngu xuẩn nhất hắn từng làm. Chung Từ thì "thơm", còn hắn thì "hôi", phải không?
Đồ nhóc vô ơn chết tiệt!
Thần thức quay trở lại, Giang Sở Chi mở mắt, nhìn thấy Chung Từ đang chăm chú nhìn mình, nghiêm giọng nói: “Thức hải của con linh hồ này có tà khí của Quỷ giới quấy phá. Thật sự không thể hiểu nổi, chỉ là một linh hồ, Quỷ giới có cần phải làm đến mức này không? Nhưng giờ thì ổn rồi.”
Nói rồi, hắn lại châm chọc: “Nhờ ơn tiên tôn Chung Từ, linh hồ đã được cứu.”
Thần kinh căng thẳng của Chung Từ cũng được thả lỏng. Đột nhiên hắn phát hiện, đầu mình hình như không còn đau nữa, thì không khỏi nghi ngờ chẳng lẽ là ảo giác?
Một lúc sau, Giang Sở Chi lại nói tiếp: “Nhưng ta còn phát hiện một chuyện quan trọng hơn, đó là con linh hồ này thiếu một tia thần thức!”
Chung Từ lập tức lại căng thẳng.
Kết hợp với chuyện tà khí quấy phá ban nãy, hắn có lý do để nghi ngờ đây là hành động của Quỷ giới.
Tuy nhiên, Giang Sở Chi chậm rãi bổ sung: “Nhưng ta cảm thấy chuyện thiếu thần thức này có lẽ là bẩm sinh, vì thiếu một tia thần thức không đến mức chí mạng, chỉ là tu luyện sẽ khó khăn hơn một chút thôi. Bình thường chỉ cần quan tâm nhiều hơn, cho uống linh đan diệu dược loại tốt là được.”
Cuối cùng Chung Từ cũng thở phào.
Ứng Tuyết chỉ nhớ mình đi trong sương mù, khi tỉnh lại thì nghe thấy cuộc đối thoại của hai người. Cậu không hiểu tại sao mình lại ở chỗ Chung Từ tiên tôn, nhớ lại lời Diệp Uyển nói, trong lòng lập tức lạnh như băng.
Nhưng... một tên ăn mày như cậu thì sao có thể dính dáng tới Quỷ giới? Những chuyện này, cậu đều không thể lý giải.
Chỉ có một điều cậu chắc chắn tia thần thức bị thiếu không phải bẩm sinh, mà là xảy ra ngay tại Thượng Dương Tông!
Càng nghĩ đầu càng đau. Ứng Tuyết thở dài, cúi đầu thì đột nhiên phát hiện có gì đó sai sai tay của cậu không còn nữa, thay vào đó là một cái móng vuốt mềm mại, trắng như tuyết pha chút hồng nhạt!
Cơ thể của cậu đâu rồi?
Chung Từ quay đầu lại thì thấy linh hồ đã mở mắt. Bị ánh mắt của đối phương nhìn tới, linh hồ “ư ử” một tiếng khe khẽ.
Khoảng cách hai người rất gần, linh hồ nhìn rõ khuôn mặt tiên tôn. Hắn có sống mũi cao, môi mỏng, dung mạo tinh xảo hoàn mỹ, biểu cảm lạnh lùng như thể thế gian này chẳng liên quan gì tới hắn.
Chung Từ đưa tay bế linh hồ lên, vừa mới lại gần, đã cảm thấy khí lạnh vây quanh, khiến người ta vô thức rùng mình.