Giờ có một “bạn chơi” mới, Bạch Trạch phấn khích: “Tốt quá rồi! Cuối cùng ta không cần ngày nào cũng phải nhìn cái bản mặt chết trôi của ngươi nữa. Sau này có linh hồ bầu bạn rồi.”
Chung Từ không thèm đáp, chỉ im lặng vuốt ve linh hồ. Bạch Trạch cũng chẳng để ý, cứ tiếp tục lảm nhảm: “Không biết con linh hồ này có tên chưa. Hay là... đặt cho nó một cái tên nhé?”
Suy nghĩ một lát, nó hớn hở nói: “Nó đẹp như vậy, hay gọi là Tiểu Mỹ đi!”
Cái tên vớ vẩn. Chung Từ vốn đã đau đầu dữ dội, bị nó làm phiền càng thấy choáng váng sắp ngất, không kiên nhẫn nổi nữa, quát: “Im đi.”
Bạch Trạch nhận ra mình nói hơi nhiều, "ồ" một tiếng, rồi im lặng bay tiếp trên bầu trời.
Khi đến biệt viện duy nhất trên Thượng Thần Phong, Chung Từ lập tức bế linh hồ vào trong phòng chính, nhẹ nhàng đặt nó lên giường. Nghĩ đến việc hiện tại mình không thể dùng chân khí, hắn liền gọi Bạch Trạch vào.
“Xem thử vì sao nó chưa tỉnh.”
Bạch Trạch vừa vào đã nghe câu đó, lập tức biến về hình người, không chút do dự bắt đầu kiểm tra kỹ lưỡng toàn thân linh hồ.
Một lúc sau, sắc mặt hắn trở nên nghi hoặc, không phát hiện ra bất cứ vấn đề nào.
Sau đó lại lần lượt loại trừ mọi khả năng.
Cuối cùng, Giang Sở Chi chỉ có thể đoán: “Chẳng lẽ vấn đề nằm trong thức hải?”
Nói rồi hắn ngồi phịch xuống giường: “Ta đi vào thức hải nó xem thử.”
Chung Từ nhìn chiếc giường bị hắn ngồi lõm xuống, khẽ nhíu mày nhưng không nói gì, coi như đồng ý.
Thần hồn Giang Sở Chi vừa tiến vào liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc. Đây mà là thức hải sao? Rõ ràng là một vùng hoang tàn đổ nát!
Thức hải của người thường thường như tiên cảnh, còn nơi đây lại giống một chiến trường đầy khói lửa.
Thức hải... đã sụp đổ rồi.
Giang Sở Chi gần như tiêu hao một nửa linh lực mới miễn cưỡng phục hồi sơ bộ, rồi cẩn thận bước về phía trung tâm, nơi nuôi dưỡng thần thức. Vừa định vươn tay kiểm tra, thì phía sau lại vang lên tiếng trẻ con non nớt, như thể mới biết nói, chật vật nói trọn một câu: “Ngươi là ai... vì sao vào nhà ta?”
Giang Sở Chi quay đầu theo phản xạ, là chủ nhân của thức hải, thần hồn.
“Linh hồ này tu hành không tệ, vậy mà đã có thần hồn rồi. Chỉ tiếc phải bắt đầu lại từ đầu.” Hắn thầm nghĩ.
Đứa trẻ đi chân trần trên đống đổ nát tiến lại gần, đầu nghiêng nghiêng tỏ vẻ khó hiểu, chìa ngón tay mềm mại chạm vào mắt Giang Sở Chi, suy nghĩ một lát rồi bất ngờ nói một câu rành rọt: “Thần ban tiên địa, cấm kẻ lạ xâm nhập.”
Giang Sở Chi chẳng thèm để tâm. Đứa bé này xinh quá, hắn muốn giơ tay nhéo khuôn mặt trắng mịn kia một cái.
Nhưng chưa kịp chạm vào thì... từng đợt sóng vàng hiện lên, đường đường là thần thú mà hắn không thể nhúc nhích.