Chương 9: Gói quà tân thủ

Khi Tô Mạt còn đang hoang mang thì đã chẳng thấy bóng dáng mấy người kia đâu nữa.

Đám giống đực và giống cái xung quanh xì xầm vài câu rồi cũng giải tán.

Có kẻ phẫn uất nói: "Không hiểu nổi Mặc Tiêu nghĩ gì, cơ hội tốt vậy mà cũng không lui hôn?"

"Đại tư tế hôm nay cũng lạ lạ, chẳng phải hắn ghét Tô Mạt sao?"

"Lạ nhất vẫn là Nguyệt Ảnh!"

"Dạ Uyên và Thương Lan cũng kỳ quái, bọn họ rốt cuộc nghĩ gì vậy?"

Tô Mạt cũng rất muốn biết, nhưng giờ chẳng có câu trả lời.

Nàng đứng dậy phủi mông, ỉu xìu quay đầu đi về.

Thôi vậy, để hôm khác lui hôn cũng không muộn!

Trong bóng tối, mấy người Mặc Tiêu hơi nhíu mày, không rời mắt khỏi bóng lưng Tô Mạt.

Phi Diễm gập lại cuốn sách trong tay có tên "Lời tiên tri của Thần", đưa ra kết luận: "Chúng ta có lẽ vừa thức tỉnh một loại dị năng tên là đọc tâm, nên mới nghe được tiếng lòng của Tô Mạt."

Thương Lan nghi hoặc: "Vậy tại sao không nghe được suy nghĩ của người khác?"

"Có lẽ giữa Tô Mạt và chúng ta có duyên phận đặc biệt nào đó."

Mặc Tiêu nhíu mày, chợt cảm thấy môi hơi ngứa, hắn đưa tay chạm vào...

Là vết máu khô.

Mơ hồ nhớ lại, khi nữ nhân đó cho hắn uống thuốc giải, hắn đã cắn ngón tay nàng.

Khoan đã… lúc đó hình như hắn dùng răng có độc?

Mặc Tiêu chau mày, vậy chẳng phải độc tố trong cơ thể hắn đã vào người Tô Mạt rồi sao?

Cơ thể của Xà Thú vốn mang độc, đặc biệt là giống đực cấp bậc cao như hắn thì độc tính càng mạnh hơn.

Nếu là giống cái bình thường bị nhiễm độc, chưa đến ba canh giờ đã phát tác mà chết!

Dù rất ghét nữ nhân kia nhưng hắn cũng không muốn nàng chết vì chuyện này, thế là hắn lập tức quay người đuổi theo về phía nàng.

Nguyệt Ảnh phe phẩy quạt hỏi: "Mặc Tiêu, ngươi đi đâu thế?"

"Tô Mạt trúng độc của ta, ta đi xem sao!"

Nghe vậy, Nguyệt Ảnh và Phi Diễm nhìn nhau.

Độc trong người Mặc Tiêu nếu không có thuốc giải riêng của hắn thì ngay cả Vu y cũng không giải nổi, vậy mà ban nãy nữ nhân đó lại hoàn toàn không có phản ứng gì.

Chẳng lẽ độc chưa phát tác?

...

Tô Mạt đói bụng cồn cào trở về nhà, cảnh tượng trước mắt khiến nàng hơi sửng sốt.

Nhà đất, không một món đồ nào ra hồn.

Trông có vẻ chỉ khá hơn thời viễn cổ đôi chút, nhưng cũng chẳng hơn là bao.

Hai bên nhà đất còn nối liền mấy gian nhà tranh, không biết dùng để làm gì.

Tô Mạt lục tung nhà bếp nửa ngày mới tìm được hai củ khoai lang.

Ngoài ít muối trên bệ bếp ra, chẳng còn gì khác.

Nàng rửa sạch khoai, cạo vỏ rồi nằm dài lên giường nhai từng miếng.

Ở cái nơi quỷ quái này, không chết đói đã là tốt rồi.

"Đinh!"

"Tiểu Cửu chúc mừng ký chủ đã thành công giải nguy!"

Tô Mạt: "Cái hệ thống chỉ biết hưởng phú hưởng quý, không chịu hoạn nạn với người ta như ngươi, nãy giờ chết ở đâu vậy?"

Tiểu Cửu: "Oan uổng quá ký chủ ơi, Tiểu Cửu đi chuẩn bị gói quà tân thủ cho ngài mà~!"

Nghe vậy mắt Tô Mạt sáng lên: "Nhanh, mau cho ta xem có gì!"

Ngay sau đó trong đầu nàng hiện lên một bảng điều khiển, nàng bấm mở gói quà tân thủ.

-----

Các tiểu đáng yêu giúp mình đề cử đi, có đề cử là có nghĩa vụ và động lực ra nhiều chương nhé nhé ạ ạ ạ! Moah~...