Biểu cảm trên mặt Tô Mạt suýt thì không khống chế nổi, mắng thầm cả chuỗi trong đầu...
Mặc Tiêu vờ như không nghe thấy chuỗi từ ngữ thô tục đó, nhướng mày hỏi: "Biểu cảm của nàng là khóc hay cười thế? Cảm động đến mức không kiềm chế được à?"
Tô Mạt cố gắng nuốt xuống cục tức, gượng gạo kéo khóe môi cứng đờ: "Đúng vậy! Ta… quả thật cảm động vô cùng!"
Mặc Tiêu gật đầu nhàn nhạt: "Không cần cảm động như thế, sau này sống cho tử tế là được."
Tô Mạt nghiến răng: [Cái tên xà điên lật lọng nhà ngươi! Phí phạm cái kỹ thuật diễn có thể vấn đỉnh giải Oscar của lão nương!!!]
Giờ nàng chỉ còn biết gửi gắm hy vọng vào mấy tay còn lại.
Đôi mắt long lanh ngấn lệ nhìn thẳng Nguyệt Ảnh, Dạ Uyên, Thương Lan, cùng Phi Diễm.
"Vậy, còn các chàng thì sao... Hôm nay gây ra trò hề lớn đến vậy, hại các chàng phải cùng ta mất mặt, thật sự là lỗi của ta, nếu các chàng muốn từ hôn, ta cũng hiểu được..."
"À." Nguyệt Ảnh khẽ cười một tiếng, phe phẩy quạt lông vũ tiến về phía Tô Mạt.
Đôi mắt hồ ly trong veo ôn hòa nhìn nàng: "Vị thê chủ đại nhân tương lai của chúng ta quả thật rất chu đáo vì chúng ta mà suy nghĩ, không biết còn tưởng rằng nàng lại vừa nhìn trúng một giống đực tuấn mỹ nào đó, muốn bọn ta nhường chỗ cho hắn ta."
"!!!"
[Cái con hồ ly chết tiệt này, hắn chắc không có cái gì mà dị năng nhìn trộm lòng người chứ?]
Tô Mạt bị ánh mắt cười như không cười của Nguyệt Ảnh nhìn chằm chằm, theo phản xạ lập tức biện hộ: "Làm… làm gì có chuyện đó! Ta đối với các chàng… tình sâu nghĩa nặng!"
[Con hồ ly gian xảo này, lẽ ra ta nên bán hắn đi với ba tấm da thú từ sớm…]
Khóe mắt Nguyệt Ảnh giật giật, ban nãy còn nói hắn đáng năm tấm da thú, giờ xuống còn ba tấm? Nữ nhân đúng là dễ thay đổi!
Hắn hơi nhướng mày: "Thê chủ đại nhân tương lai đã tình sâu nghĩa nặng như vậy, hôn sự này ta đương nhiên không nỡ lui."
Tô Mạt trừng lớn mắt: [Nói dối mà không chớp mắt, lương tâm ngươi không cứt rắn hả?]
Nguyệt Ảnh mỉm cười nhẹ, quay sang Phi Diễm nói: "Vị thê chủ tương lai này chỉ phạm phải lỗi nhỏ mà bất cứ giống cái nào cũng có thể phạm, cũng không phải chuyện gì lớn, Tư tế đại nhân, ngài thấy sao?"
Tô Mạt: "…"
[Con hồ ly chết tiệt này còn điên hơn cả Mặc Tiêu?]
Phi Diễm bình tĩnh nhìn Tô Mạt sải lai dưới đất, rồi dưới ánh mắt sửng sốt của mọi người, gật đầu: "Nguyệt Ảnh nói đúng, ta cũng nghĩ vậy."
Dạ Uyên và Thương Lan liếc nhau một cái: "Chúng ta… cũng vậy!"
Tô Mạt: "…"
Gì vậy trời? Nãy giờ nàng diễn cả nửa ngày, diễn uổng công?
Tại sao bọn họ lại không đi đúng kịch bản vậy chớ?