Chương 7: Hôn này, tạm thời chưa lui

Mặc Tiêu nghiến răng, hắn chỉ đáng giá năm tấm da thú?

Phi Diễm hơi nhíu mày, mấy người Nguyệt Ảnh, Dạ Uyên, Thương Lan đứng sau hắn xem trò vui cũng có biểu cảm tương tự.

Hồ ly Nguyệt Ảnh kia phe phẩy quạt, nửa cười nửa không nhìn Tô Mạt dưới đất.

Nữ nhân này, đúng là cái gì cũng dám nói.

[Cái tên rắn thúi Mặc Tiêu này lạnh nhạt vô tình, tâm tình khó nắm bắt. Phi Dễm là con chim chết tiệt khó chiều lại kiêu ngạo. Nguyệt Ảnh cái tên hồ ly chết tiệt, ngoài mặt thì dịu dàng ấm áp chứ thực ra là một tên điên phê giấu dao trong nụ cười. Dạ Uyên đúng kiểu xác cá chết, u ám cố chấp. Con báo đen Thương Lan kia thì đúng là sát thủ máu lạnh vô tình. Lão nương không cần một ai hết, đổi người! Đổi ngay lập tức! Nhóm tiếp theo nhất định sẽ ngoan ngoãn hơn!]

"…"

"…"

"…"

Dạ Uyên, Nguyệt Ảnh, Thương Lan vẫn luôn đứng sau Phi Diễm xem kịch vui, bỗng ngẩn cả người ra.

Ủa, đang ăn dưa, cuối cùng lại rơi trúng đầu mình?

Nguyệt Ảnh đang phe phẩy quạt cũng dừng tay lại, ánh mắt sâu không lường được nhìn Tô Mạt.

Trước kia chỉ cảm thấy cái nàng Tô Mạt này xanh xao vàng vọt, gầy như cây gậy trúc, lại còn ỷ vào thân phận thiên kim Trấn trưởng mà làm càn làm bậy, thật đáng ghét.

Không những chẳng có nhan sắc mà còn không có đầu óc, vậy mà không ngờ nàng lại hiểu rõ bọn họ như vậy.

Cũng có chút thú vị đấy.

Tô Mạt duỗi cái chân tê rần, đưa tay nắm lấy tay áo Mặc Tiêu, đôi mắt ngấn lệ ngước nhìn hắn: "Chàng không lui hôn nữa sao…?"

[Đợi quăng mấy cái tên không nghe lời này đi, ta sẽ tìm vài người vừa tâm lý vừa dễ bảo, au hú hú, cuộc đời tươi đẹp của bổn cô nương sắp bắt đầu rồi!]

[Ơ kìa kìa? Con rồng trên cây kia không tệ nha, có cơ bụng, có nhan sắc ~. Quan trọng là nhìn nó ngốc ngốc! Khoá mục tiêu!]

Gần như cùng lúc, năm vị hôn phu của Tô Mạt đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên cây...

Mặc Tiêu nheo mắt lại, Long tộc thiếu tướng cũng đến xem hắn bị chê cười sao?

Tô Mạt...

[Con rồng kia nhìn là biết dễ dụ, tiềm năng làm não tàn vì tình rất lớn! Nhãn lực của ta quá đỉnh! Chính là nó rồi!]

Đột nhiên, bên tai Tô Mạt vang lên một tiếng đồng thanh.

"Ngươi đừng có mơ!"

Tô Mạt: "…"

[Ánh mắt mấy người kia là sao? Cái gì mà đừng có mơ? Lẽ nào bọn họ không muốn lui hôn?]

Không được!

Tô Mạt đảo mắt, chắc do vừa rồi diễn hơi quá, khiến bọn họ thấy tội nghiệp, ngại lui hôn giữa đám đông?

Không sao, nàng còn chiêu khác.

Chỉ thấy nàng lau nước mắt trên mặt, ngẩng đầu nhìn mấy vị thú phu, giọng chân thành: "Ta đã phạm sai lầm lớn, dù ta có biện minh thế nào cũng không thể thay đổi được sự thật. Nếu các chàng thật sự muốn lui hôn, ta… ta bằng lòng thành toàn, để các chàng tìm được thê chủ tốt hơn."

Giữa đám đông vang lên một tiếng cười lạnh: "Xem ra cũng biết tự lượng sức, Đại tư tế còn chờ gì nữa, mau tuyên bố hủy bỏ hôn ước đi!"

Tô Mạt nước mắt giàn giụa, thành khẩn sám hối tội lỗi của mình.

[Cái tên Mặc Tiêu bệnh tâm thần này rốt cuộc đang đợi gì thế? Bà cô đây sắp diễn không nổi nữa rồi!!!]

Mặc Tiêu nhìn chằm chằm Tô Mạt miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, lạnh lùng lên tiếng: "Xét thấy nàng thành tâm hối lỗi như vậy… hôn này, tạm thời chưa lui."

"!!!"

Chơi, chơi quá trớn rồi?