Thế nhưng hiện giờ nàng vẫn phải giữ đúng thiết lập nhân vật, chỉ thấy nàng đau lòng nhìn Mặc Tiêu, thấp giọng cầu xin: "Xin chàng, cho ta một cơ hội nữa, ta nhất định sẽ hối cải, cố gắng làm một Thư chủ tốt..."
Nam nhân kia nhìn nàng với ánh mắt đầy chán ghét, rồi thô bạo hất tay nàng đang nắm lấy tay áo hắn ra: "Nằm mơ! Ta muốn từ hôn!"
Lực hất quá mạnh khiến Tô Mạt không kịp đề phòng, ngã phịch xuống đất. Nàng cúi đầu khóc nức nở: "Hu hu hu, ta không muốn từ hôn~, ta sẽ sửa đổi mà~!"
Phi Diễm còn chưa kịp mở miệng thì bỗng nhiên...
[Lùi lại mau, lùi lại mau! Mặc Tiêu là loại máu lạnh, cho không lão nương cũng không thèm! Còn chẳng đáng yêu bằng nhóc mèo con ở thôn bên, vừa ngoan lại vừa mềm mịn muốn xoa bao nhiêu cũng được~.]
[Phí cả bộ vảy kia, cũng không biết giữ gìn cho tốt, toàn là gai ngược, quỷ mới thèm, hắn đáng kiếp độc thân!]
Tai Mặc Tiêu lập tức đỏ bừng, hắn gần như nghiến răng nghiến lợi mà gầm lên: "Tô, Mạt!"
Gai ngược gì chứ, là vì... hắn đang chuẩn bị lột xác đó được không???
Nàng vậy mà dám chê hắn, còn nói hắn không bằng mèo con?
Thật là chán sống rồi!!!
Phi Diễm khựng lại, là ảo giác sao?
Nhưng nhìn phản ứng của Mặc Tiêu thì rõ ràng hắn cũng nghe thấy tiếng kia.
Thân là đại tư tế, hắn đã thấy qua đủ loại sóng gió, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Chỉ là vừa nghĩ đến câu "toàn là gai ngược" suýt chút nữa không kiềm chế được biểu cảm trên mặt.
Còn ba người đứng sau lưng hắn thì đã cười ra tiếng.
Tô Mạt rơi lệ đầy mặt, ánh mắt mang theo chút u oán và lưu luyến vừa đúng mức liếc nhìn Mặc Tiêu.
"Ta thật lòng thích chàng, đừng từ hôn mà~!"
Nàng lại định vươn tay kéo tay áo hắn.
Mặc Tiêu lùi lại né tránh, hắn cảm thấy nữ nhân này tám phần là bị quỷ nhập... hắn nghi nàng cố tình thu hút sự chú ý của mình!
[Ta càng tỏ ra mê luyến, hắn sẽ càng chán ghét. Nhìn biểu cảm của hắn đi, đã rất không kiên nhẫn rồi. Chỉ cần Mặc Tiêu từ hôn thành công, mấy tên kia cũng sẽ học theo.]
[Ngày nào chẳng phải sống, đương nhiên phải chọn người khiến mình dễ chịu! Đại nữ chính chân chính ai lại quan tâm đến... vài cái kẻ hèn này!]
Kỳ lạ, sao xung quanh bỗng nhiên yên tĩnh thế?
Bàn tay buông thõng bên người của Mặc Tiêu siết chặt lại.
Hắn nhìn nữ nhân trong ngoài không đồng nhất kia, vừa thẹn vừa giận, lại gọi lần nữa: "Tô Mạt!!!"
Tô Mạt ủ rũ, đau khổ lau nước mắt: "Ta biết sai rồi, nhưng thế gian này có giống cái nào không từng phạm sai lầm chứ, tha cho ta lần này được không?"
"..."