[Gì, không phải chứ? Chỉ là một vết thương nhỏ, dù ta không giúp ngươi bôi thuốc thì với năng lực của ngươi cũng tự lành được mà!]
Mặt Phi Diễm không đổi sắc nói tiếp: "Thiếu tướng Long tộc thân phận đặc thù, mấy ngày này ta ở lại giúp thê chủ cùng nhau chăm sóc hắn. Có chuyện gì, cứ việc phân phó ta."
[Có bệnh à? Không đúng, hắn rõ ràng là không tin ta, muốn ở lại giám sát! Đáng chết cái đồ gà thả vườn, lòng dạ còn thâm sâu khó đoán hơn cả hồ ly!]
"Khụ." Phi Diễm buông tay xuống, khẽ siết chặt nắm tay, cố gắng giữ bình tĩnh.
Tô Mạt nói: "Chàng đi rửa rau dại cho sạch đi."
Khi nàng vào bếp xào rau, Nguyệt Ảnh cũng đến.
Hắn đã nghe kể chuyện vừa rồi, trong lòng có chút ảo não vì đến muộn không kịp ra mặt giúp Tô Mạt.
Nhìn thấy Phi Diễm đang rửa rau, Nguyệt Ảnh hơi kinh ngạc: "Ngươi lại muốn ăn cơm à?"
Phi Diễm không ngẩng đầu lên, thản nhiên nói: "Đêm nay ta không đi."
"Ngươi muốn ở lại đây?"
"Ngươi có thể ở lại, chẳng lẽ ta không thể?"
"Trước kia chẳng phải ngươimột lòng muốn từ hôn sao?"
"Ai nói?"
Phi Diễm lạnh mặt, liếc qua hồ ly đang mỉm cười trước mặt, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh. Hồ ly quả nhiên lòng dạ thâm sâu không thấy đáy, vậy mà bây giờ lại dám sinh ra ý chiếm lấy thê chủ một mình.
Trong nhà bếp, Tô Mạt vừa xào rau vừa cân nhắc trong lòng.
[Đêm nay tốt nhất là cho Long Nham tắm rửa một lần, người hắn sắp thúi tới nơi rồi! Nhân tiện còn có thể nhìn cho đã mắt... Nhưng mà tuyệt đối không thể để cái đồ hồ ly kia biết, nếu không hắn chắc chắn phá hư chuyện tốt của mình!]
"..." Bên ngoài phòng, Nguyệt Ảnh và Phi Diễm liếc nhau một cái.
Bữa tối là một mâm thịt thỏ xào cay, hơn phân nửa bát thịt kho từ bữa trưa còn thừa, thêm một đĩa rau dại xào thanh mát.
Hai rồng con bắt cá về, Tô Mạt cắt thành từng lát, làm thành món cá lát chua cay, còn có một nồi canh xương cá thơm ngọt.
Món chính vẫn là cháo bột ngô.
Phi Diễm kinh ngạc nhìn những món ăn trên bàn, không thể tin được đây là do Tô Mạt làm ra.
Ở Thú Thế có mấy ai là giống cái biết nấu cơm, huống chi còn nấu được khéo léo như vậy, càng là hiếm thấy.
Nguyệt Ảnh sau khi chia bát đũa liền ngồi xuống, nhìn một bàn đồ ăn đầy ắp, đối với Tô Mạt không ngừng khen ngợi: "Mạt Mạt của chúng ta cũng lợi hại quá rồi."
Tô Mạt ngẩng đầu liếc nhìn Nguyệt Ảnh phía đối diện: [Về thay bộ đồ à? Màu đỏ chói hợp hắn quá rồi.]
Phi Diễm liếc mắt nhìn qua cái đồ "hồ ly đỏ rực" kia, rồi quay sang nói với Tô Mạt: "Vất vả rồi."
"Chuyện nhỏ thôi, ăn cơm đi."
Phi Diễm và Nguyệt Ảnh gắp mỗi người một miếng thịt thỏ, vừa nếm vào miệng, cả hai đồng thời trợn tròn mắt.
Cay quá...