Chương 24: Không ngờ cái tên gà thả vườn Phi Diễm này lại đứng ra vì nàng mà chịu thử thuốc

[Thôi kệ, bổn cô nương tự mình làm! Hu hu hu, vì cứu cái tên rồng kia mà ta hao tổn bao nhiêu tinh lực, giờ còn phải tự cắt tay ra chứng minh, sau này hắn nhất định phải báo đáp ta cho đàng hoàng!]

Ngay khi nàng cầm chủy thủ định cắt lên ngón tay...

"Khoan đã, để ta đi."

Phi Diễm cuộn tay áo lên, để lộ một mảng da thịt thối rữa, đó là vết thương hắn bị trong lúc đi săn hai ngày trước, vì không được xử lý kịp nên đã bắt đầu hoại tử.

Tô Mạt hoàn toàn không ngờ cái tên gà thả vườn Phi Diễm này lại đứng ra vì nàng mà chịu thử thuốc.

Trong thoáng chốc sững người, chỉ thấy hắn giơ tay chém mạnh xuống, cắt bỏ phần thịt thối rửa, máu đỏ tươi lập tức trào ra.

Mọi người kinh hô: "Đại tư tế, chẳng lẽ ngài quên chuyện Tô Mạt từng dùng Thôi Tình Hoa với Mặc Tiêu sao!"

"Đúng vậy, đó chính là cấm dược!"

Vu y vội vàng la lên: "Đại tư tế không thể làm vậy!"

Phi Diễm nhíu mày, lạnh giọng nói: "Để nàng thử!"

Tô Mạt rắc một chút thuốc bột lên miệng vết thương, chẳng mấy chốc máu đã ngừng chảy, vùng sưng đỏ quanh đó cũng dần tan biến thấy rõ bằng mắt thường.

Mọi người đều không thể tin nổi, nhìn cảnh tượng trước mắt mà sững sờ không nói nên lời.

Tô Mạt nhướng mày, đây rõ ràng là thần dược cầm máu hạ nhiệt do hệ thống ban tặng, dược hiệu vượt xa những loại thông thường, hôm nay coi như bổn cô nương cho các ngươi mở rộng tầm mắt.

Nàng xoay người nhìn Vu y đang hoảng sợ, giọng nhàn nhạt: "Ngươi còn có cái gì muốn nói nữa không?"

Mọi người lập tức dồn ánh mắt nghi ngờ về phía Vu y đại nhân, trong lòng bắt đầu dao động, chẳng biết lời hắn vừa nói là thật hay giả.

Vu y cố chấp cãi: "Cho dù cái này không phải cấm dược, cũng không có nghĩa là ngươi không giấu loại dược khác!"

Phi Diễm lạnh giọng nói: "Vu y đại nhân, lời nói ra phải có chứng cứ, vừa rồi ngài ngộ phán đã khiến người cười chê, ta khuyên ngài từ nay nên cẩn trọng trong cả lời nói lẫn hành động, tuy ta không phải y giả, nhưng cũng hiểu đôi phần. Trên người Long Nham căn bản không có dấu hiệu trúng cấm dược, không biết vừa rồi ngài chẩn như thế nào ra được?"

Tô Mạt hơi kinh ngạc, không ngờ Phi Diễm kia chẳng những chịu vì nàng thử thuốc, lại còn đứng ra chứng minh thay nàng.

Mọi người tại hiện trường đều lộ vẻ kinh ngạc: "Đại tư tế chẳng phải ghét Tô Mạt nhất sao, sao giờ lại nói giúp nàng?"

"Cũng đúng, đại tư tế chưa từng nói lời hồ đồ, vậy chẳng lẽ vừa rồi Vu y thật sự bôi nhọ Tô Mạt?"

A Noãn nhíu mày nói: "Không thể nào, Vu y sao có thể đổ oan cho Tô Mạt được."