A Noãn giờ như nắm chắc phần thắng: "Ngươi mau viết thư nhận tội, tự xin rời khỏi bộ lạc, chúng ta cho ngươi một con đường sống!"
"Ta có làm gì sai đâu, nhận tội gì?"
Vu y nhíu mày: "Ngươi đúng là dối trá đầy miệng, sửa mãi không được! Lát nữa ta nhất định báo tộc trưởng, để tộc trưởng đuổi ngươi khỏi bộ lạc!"
Trầm mặc một lúc, Phi Diễm mở miệng: "Vu y đại nhân cũng không cần vội kết luận, chi bằng vào trong xem người bị thương rồi hãy nói."
Có người lên tiếng: "Đúng đó, vào xem thương thế của thiếu tướng Long tộc, rốt cuộc là bị thương thật hay do trúng cấm dược dẫn đến hôn mê, nhìn là biết ngay."
"Vậy thì cùng ta vào xem một chút!"
Vu y nói xong liền quay người vào phòng, đám người phía sau cũng ùa theo.
Tô Mạt chậm rãi đi theo sau cùng.
Vu y vừa vào phòng liền khấn vái lẩm nhẩm, rồi bắt đầu bắt mạch cho Long Nham, chỉ thấy vu y nhíu mày thật chặt.
Sau đó lại vén thảm trên người Long Nham lên nhìn qua, trên người quả thật có vết thương.
Nhưng điều quan trọng nhất không phải những vết thương đó, mà là độc rắn trên người Long Nham.
Chưa kịp để Vu y mở miệng, A Noãn đã hét lên: "Chắc chắn là thiếu tướng của Long tộc không chịu dây dưa, Tô Mạt mới ra tay hạ độc! Nàng độc ác quá!"
Tô Mạt đứng ở cạnh cửa không nhịn được lại lần nữa trợn trắng mắt: [Trí tưởng tượng này, ta phải bái phục thôi! Có cái đầu như vậy, sao không chịu bỏ suy nghĩ ra quyến rũ cho được con gà thả vườn Phi Diễm kia, đỡ để cô nãi nãi phải phiền lòng chuyện từ hôn, aiz~...]
Ngay sau đó Tô Mạt liền thấy có gì đó không ổn, nàng nghiêng đầu, vừa hay thấy ánh mắt vừa thẹn vừa giận của Phi Diễm đang khóa chặt vào mình.
Phi Diễm mím chặt môi, tay nắm chặt.
Gà... gà à?
Tô Mạt rụt cổ lại: [Ánh mắt đó là sao? Không lẽ thật sự nghĩ Long Nham là do ta hại? Ta là một tiểu nữ tử tay trói gà không chặt, vô tội tới mức nào cơ chứ! Không đúng, tuy Phi Diễm không thích ta, nhưng cũng không thể đến mức không có chút mắt nhìn nào. Trừ khi... hôm nay hắn cố tình đến để từ hôn, nên muốn mượn gió bẻ măng!]
[Nếu hắn thông đồng với Vu y, vậy thì hôm nay ta thật sự tránh không khỏi tai họa rồi?]
Phi Diễm nghe được tiếng lòng của Tô Mạt, có chút bất lực.
Hắn tự nhận mình hiểu khá rõ về Vu y, Vu y đại nhân vốn không phải người vô đạo đức như vậy.
Cái người Tô Mạt này, đúng là lấy lòng tiểu nhân đo bụng quân tử.
Tô Mạt rướn cổ nhìn vào trong: "Vu y đại nhân, ngài khám xong chưa?"
Vu y thực ra đã biết Tô Mạt không nói sai.
Thương thế của Long Nham chính mình có thể chữa, nhưng độc rắn kia thì ngay cả mình cũng bó tay.
Không rõ Tô Mạt đã dùng cách gì để khống chế, nếu đêm qua nàng đưa tới cho mình, có lẽ giờ đã phát độc mà chết rồi.
Nhưng hiện tại vu y không thể thừa nhận, nếu thừa nhận, sau này ai còn tin vu y của bộ lạc?
Người ở hiện trường thật ra cũng chẳng hiểu y thuật bao nhiêu, chỉ có Đại tư tế là có khả năng nhận ra đôi chút.
Nhưng Đại tư tế xưa nay vốn không ưa vị hôn thê này, cho dù có biết vu y giấu giếm, e là cũng chẳng nói ra.
Đại tư tế không phải vẫn luôn muốn cùng Tô Mạt từ hôn sao, hôm nay chính là cơ hội tốt để ra tay!