Chương 20: Con ma lười có tiếng

Nguyệt Ảnh vừa quạt vừa nhẹ nhàng ngắt lời: "Tất nhiên ta sẽ tới, ta chỉ về lấy vài món đồ dùng."

"À..." Tô Mạt lắp bắp: "Để chàng ở nhà tranh cũng ngại quá, hay là..." Đừng tới nữa?

Ánh mắt Nguyệt Ảnh lóe lên, cố ý kề sát tai nàng, dịu giọng nói: "Không sao, chỉ cần được ở cùng thê chủ đại nhân, ở đâu cũng thấy vui."

Giọng nói mềm như tơ bên tai khiến Tô Mạt theo phản xạ né tránh: "Ta..."

"Ta đi rồi về ngay, thuốc cho Long Nham để ta về rồi thay."

Nguyệt Ảnh không để nàng nói thêm, xoay người bỏ đi.

Tô Mạt nhìn bóng lưng hắn, bất đắc dĩ nghĩ thử rốt cuộc con hồ ly này đang bày trò gì?

Thôi kệ, nàng đi ngủ trưa cái đã.

Tô Mạt ngủ một giấc đến tận xế chiều, lại phải chuẩn bị cơm tối.

Giấc ngủ vừa rồi ngủ rất say, nàng hoàn toàn không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì.

Lúc này người trong tộc đang lôi kéo Phi Diễm và Vu y vội vã chạy về phía nhà nàng.

Có người nói một cách hùng hồn: "Đại tư tế, Vu y, Tô Mạt này đã tẩu hỏa nhập ma rồi! Không câu được Mặc Tiêu, lại quay sang ve vãn thiếu tướng của Long tộc! Người giờ đang nằm trong phòng nàng ấy, hai người mau tới xem đi!"

"Long tộc và chúng ta vẫn luôn không ưa gì nhau, vậy mà nàng lại dám dụ dỗ thiếu tướng của họ! Nếu bên Long tộc truy cứu, chẳng phải cả tộc ta cũng bị liên lụy sao?"

"Đúng vậy! Nàng cưỡng ép thiếu tướng của Long tộc, còn làm người ta bị thương, thật quá đáng!"

Đi giữa đoàn là Vu y hói đầu, mặt nhăn mày nhó, nghiêm giọng: "Tô Mạt này đúng là quá quắt! Ta thấy nên xin phép tộc trưởng, lập tức đuổi nàng ra khỏi bộ lạc!"

Phi Diễm lãnh đạm nói: "Cứ nghe nàng giải thích trước đã."

Một giống cái đứng bên chen lời: "Chắc chắn sẽ ngụy biện! Vu y nói đúng, nên đuổi đồ tai họa này ra khỏi bộ lạc đi!"

Phi Diễm nhíu mày không vui, liếc nhìn giống cái nọ. Việc tối qua hắn biết rất rõ, Tô Mạt là cứu người, hoàn toàn không có mưu đồ gây rối.

Nhưng vào miệng đám người này, mọi chuyện đã thành ra phiên bản khác.

Mà hắn giờ không tiện giải thích thay nàng, dù có nói thì bọn họ cũng chẳng tin, lại cho là hắn thiên vị.

Lúc này chỉ có thể chờ đến nhà Tô Mạt rồi tính.

Một đoàn người rầm rộ kéo tới chỗ ở của Tô Mạt.

Mọi người vừa đến gần đã ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Chỉ nghe hương trong không khí thôi cũng đủ khiến họ trầm trồ không ngớt.

"Hương gì mà thơm thế?"

"Thơm quá!"

"Nhà ai mà có thú phu nấu ăn ngon dữ vậy chứ?"

Cứ men theo mùi hương tìm tới, liền đến trước cửa nhà Tô Mạt.

Có người nghi hoặc nói: "Không phải là Tô Mạt đang nấu ăn đó chứ?"

"Sao có thể, nàng là con ma lười có tiếng trong trấn này, ngoài chuyện nằm ăn chờ chết thì còn làm được gì?"