Chương 18: Lợi tức

[Thôi được rồi, vì đồ ăn mà tạm tha cho hắn. Binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đắp đất, bổn cô nương không sợ ai cả!]

Tô Mạt nheo mắt cười: "Sao lại thế được! Nguyệt Ảnh vất vả rồi, cảm ơn bữa sáng của chàng, bữa trưa để ta làm."

Nguyệt Ảnh mỉm cười: "Phục vụ thê chủ đại nhân là vinh hạnh của ta."

Khóe môi Tô Mạt giật giật: [Diễn xuất của hắn, sắp đuổi kịp ta rồi đó!]

"Chốc nữa phiền chàng giúp ta xử lý mấy thứ này, ta đi xem tình hình bệnh nhân."

Nguyệt Ảnh nở nụ cười dịu dàng, ngoan ngoãn đáp: "Được, Mạt Mạt."

Tiếng gọi ấy khiến Tô Mạt nổi hết da gà.

Nàng lập tức quay người bỏ chạy.

[Quá đáng sợ! Chẳng lẽ con hồ ly chết tiệt này sắp tới kỳ phát tình rồi à? Hay ta tranh thủ đuổi hắn đi sớm thì hơn!]

Nguyệt Ảnh: "..."

Tô Mạt quay lại phòng, thấy hai con rồng con đã tỉnh.

Cả hai đang vây quanh cái người to xác đang nằm trên giường, nức nở khóc.

"Long Nham Thiếu tướng, ngài mau tỉnh lại đi~hu hu hu, sao ngài lại bị thương nặng thế này~?"

Tô Mạt nhướn mày, thứ lỗi cho nàng, người này tên là Long Nham?

Nhớ trong sách có nói hắn là Thiếu tướng của Long tộc, vốn không phải người trong bộ lạc này, hình như phần đầu truyện cũng không có nhiều tình tiết liên quan đến hắn. Thế thì sao lại thành ra bộ dạng thế này?

Một con rồng con khác khóc hu hu: "Là vì cứu ta nên Thiếu tướng đại nhân mới bị thương thế này... ta phải chết để tạ tội!"

Vừa nói vừa lôi từ ống quần ra một con chuỷ thủ, định tự sát.

Tô Mạt vội cản lại: "Ngươi chết rồi thì những vết thương này của hắn có ý nghĩa gì nữa?"

"Nhưng... nhưng ta là tùy tùng của thiếu tướng đại nhân, lại khiến ngài bị thương... ta đáng chết!"

Rồng con vừa khóc vừa lau nước mắt, trông rất đáng thương.

"Yên tâm đi, hắn chưa chết được đâu. Mau đi lấy nước, ta xem thử vết thương của hắn."

Hai con rồng nhỏ tràn đầy hy vọng nhìn Tô Mạt:

"Ngươi là Vu y sao?"

"Không phải, nhưng ta có thể cứu được hắn."

Nghe vậy, hai con rồng nhỏ lập tức lao ra ngoài như gió, rất nhanh mang về hai chậu nước.

Tô Mạt cởϊ áσ Long Nham kiểm tra vết thương.

Cũng may là không chảy máu nữa.

Chỉ cần tránh viêm nhiễm thì có thể từ từ hồi phục.

Về phần chất độc trong người hắn, hiện tại tạm thời đã bị khống chế, chưa lan tới tim mạch.

Tô Mạt cũng không ngờ, máu của nàng thực sự có thể dùng làm độc trị độc.

Sau khi bôi thuốc xong, ánh mắt Tô Mạt lại bắt đầu lượn lờ.

[Bụng săn chắc thế kia, đường nhân ngư rõ nét thế kia, đúng là khiến người ta mỗi ngày bị quyến rũ tám trăm lần!]

[Nhân lúc không ai nhìn, sờ nhẹ một cái chắc không... sao... đâu? Dù gì mạng của hắn cũng do bổn cô nương cứu, đòi lại chút lợi tức cũng không quá đáng mà!]