Vài lọn tóc rũ xuống vô thức, cả người Tô Mạt lộ ra vẻ lười biếng mơ màng chẳng nói nên lời.
Gương mặt này thật chẳng thể gọi là đẹp, da vàng gầy gò, nhưng chẳng hiểu sao cứ khiến người ta cảm thấy khác biệt.
Nguyệt Ảnh là Xà Thú, trời sinh đã tinh tế đa nghi hơn những thú nhân bình thường. Mà hắn rất tin vào trực giác của mình.
Hắn giúp nàng đắp lại chăn, chuẩn bị rời đi thì chợt nghe thấy người trên giường lầm bầm: "Đồ hồ ly chết tiệt! Đánh chết hắn! Năm tấm da thú ai cần... ưm~ ba tấm cũng được!"
Hắn không nhịn được khẽ bật cười, hóa ra nàng ghét hắn đến thế, đến cả trong mơ cũng mơ thấy muốn bán hắn?
Sáng hôm sau, Tô Mạt tỉnh dậy thì trời đã sáng rõ.
Vừa mở mắt ra thì nghe "đinh" một tiếng.
"Hệ thống chúc mừng ký chủ, độ hảo cảm của Nguyệt Ảnh tăng thêm 45 điểm. Hệ thống đã giúp ngài khấu trừ 10 điểm nợ, đồng thời tặng kèm một gói gia vị siêu to cho nhà bếp, đã được đặt trong ba lô hệ thống."
Tô Mạt mơ mơ màng màng nghĩ: [Gì vậy, mới ngủ có một đêm mà độ hảo cảm của hồ ly lại tự tăng à?]
Mà tích điểm thì tăng chậm quá mức.
Thà mau mau chữa khỏi con rồng kia còn nhanh hơn.
Nàng vén chăn dậy, ra ngoài rửa mặt.
Chuẩn bị nấu bữa sáng, vừa mở nắp nồi ra thì thấy bên trong là một bát cháo ngũ cốc đang được hâm nóng, làm từ bột ngô và các loại đậu xay nhuyễn.
Tô Mạt hơi nhíu mày, là con hồ ly kia nấu?
Nếm thử một miếng, mùi vị không tệ, dù sao nông sản ở thế giới thú nhân cũng chẳng có ô nhiễm gì, hương vị vẫn rất thuần khiết.
Nếu bột được xay mịn hơn thì vị sẽ càng ngon hơn nữa.
Ăn sáng xong, Tô Mạt rửa bát đũa sạch sẽ, lấy một ít nấm, rau rừng và trứng chim từ không gian ra.
Đúng lúc này, Nguyệt Ảnh từ bên ngoài trở về.
Tay hắn xách hai con cá cùng một miếng thịt.
Nam nhân kia nheo cặp mắt hồ ly đẹp mê hồn, cười nói: "Đây là bữa trưa của chúng ta hôm nay."
Tô Mạt thầm nghi hoặc: [Hắn vẫn chưa đi à? Đang tính giở trò gì đây?]
Nguyệt Ảnh dùng ánh mắt dịu dàng nhìn nàng, giọng nhẹ nhàng: "Trước đây ta là vị hôn phu mà chưa làm tròn trách nhiệm, mong thê chủ đừng trách. Dù sao tương lai cũng sẽ cùng sống chung, sớm thích nghi một chút cũng không có gì không tốt, đúng không?"
"..."
[Ai mà muốn sống với ngươi! Một con hồ ly mười cái tâm cơ, bổn cô nương không muốn ngày ngày đấu trí với ngươi đâu!]
Nguyệt Ảnh giơ mấy món trong tay lên, cười vô tội: "Nếu thê chủ đại nhân thật sự không muốn ta ở lại, vậy thì ta mang mấy thứ này về?"