Chương 16: Không biết xấu hổ

Tô Mạt còn chưa đuổi khéo xong, đã bị Nguyệt Ảnh cười cắt ngang: "Thê chủ thiện lương là điều tốt, nhưng chăm sóc người bệnh là việc cực nhọc. Tối nay ta không đi nữa, ở lại giúp ngươi."

"..."

Tô Mạt cảm thấy hồ ly này chắc chắn đang có ý đồ xấu.

Nàng cười gượng: "Nhưng ta không có chỗ cho chàng ngủ mà~!"

Nguyệt Ảnh vừa phe phẩy quạt, vừa dịu dàng nhìn nàng: "Sao lại không? Ngoài mấy gian nhà tranh kia có một gian của ta. Ngươi từng nói, khi nào ta muốn dọn đến thì cứ đến. Chẳng lẽ... vì có người khác ở đây nên ngươi không muốn ta ở lại?"

Nói xong, hắn đầy ẩn ý liếc nhìn người đang nằm trên giường.

Lại cố ý nói: "Những lời thề non hẹn biển ngươi nói với ta trước kia, chẳng lẽ đều là giả?"

"Sao... sao lại thế được!"

"Vậy thì ta cứ ở lại. Nếu thê chủ có gì cần, cứ việc sai bảo ta."

Tô Mạt hít một hơi thật sâu, nheo mắt: "Được thôi..."

[Cái tên hồ ly chết bầm này, không biết phát điên gì, cứ phá đám lúc ta đang ngắm cơ bụng! Đồ bóng đèn đáng ghét!]

"À này, ta còn phải bôi thêm thuốc cho hắn, chàng có thể đi ngủ..." Giùm ta được không?

"Việc nặng nhọc sao có thể để thê chủ làm? Để ta làm cho! Về sau mấy chuyện thế này cứ giao cho ta."

Nguyệt Ảnh vừa nói, vừa lén lật vải trên người Long Nham, nhìn cơ bụng của hắn.

Sau đó nhướng mày một cách khinh thường, chỉ thế thôi à?

Xem ra thê chủ đại nhân nhà hắn, đúng là chưa từng thấy thứ gì tốt đẹp hơn.

Tô Mạt: "Vẫn nên để ta làm thì hơn."

"Không cần, ta làm được rồi!"

Nguyệt Ảnh vừa nói, vừa giúp Long Nham bôi thuốc. Không rõ vô tình hay cố ý, lực tay hơi mạnh khiến vết thương rỉ máu thêm chút.

Mấy tên thú nhân Long tộc không biết xấu hổ, suốt ngày lang thang quyến rũ thê chủ của người khác!

Đúng là còn đê tiện hơn hồ ly hắn!

Tốt nhất là trị cho hắn ta chết luôn đi...

Tô Mạt ngủ đến tận nửa đêm mới chợp mắt.

Trước khi ngủ, nàng đem đám thảo dược còn thừa cùng nấm dại, rau rừng hái được trên núi trồng vào không gian linh tuyền.

Những loại thực vật đơn giản này, khi được gieo trồng trong không gian linh tuyền thì tốc độ sinh trưởng sẽ rất đáng kinh ngạc.

Sáng mai chắc chắn có thể thu hoạch.

Nguyệt Ảnh cũng vào căn nhà tranh vào khoảng thời gian tương tự, chỉ là hắn căn bản không ngủ được.

Nửa đêm còn lén lút chạy đến nhìn Tô Mạt một cái.

Tư thế ngủ của Tô Mạt quả thực vô cùng kỳ lạ, hai chân thon dài kẹp lấy tấm chăn da thú, nửa người thì vắt vẻo trên mép giường.