Chương 12: Mua mua mua

Phi Diễm và Nguyệt Ảnh cũng thấy khó hiểu, bởi vì bọn họ dính phải độc của Mặc Tiêu, đều phải tróc cả một lớp da chứ không phải giỡn chơi.

"Ta phải đi nấu nước tắm rửa!" Tô Mạt đứng dậy đi ra ngoài.

Ba người ngoài cửa giật mình, lập tức lắc mình trốn vào bóng tối.

Tô Mạt xách thùng gỗ đi đến bờ sông múc một thùng nước, đổ vào nồi rồi bắt đầu đun.

Sau khi nước sôi, nàng vào phòng lục tìm một bộ y phục sạch sẽ để thay.

Tắm xong, nhìn đám mẩn đỏ trên người, Tô Mạt nhíu mày nghĩ: "Phải tìm ít thảo dược trị dị ứng mới được, không là tối nay ngủ không yên!"

Nàng gọi trong đầu: "Tiểu Cửu?"

"Tiểu Cửu có mặt!"

"Đi theo ta lên núi tìm thuốc."

"Được, ký chủ!"

Chẳng bao lâu sau, mấy người Mặc Tiêu thấy nàng tay cầm một cái túi da thú rách nát lục đυ.c đi ra khỏi cửa.

Vừa đi Tô Mạt vừa đối thoại với Tiểu Cửu trong đầu. Dưới sự chỉ đường của nó, nàng nhanh chóng đến nơi.

Rừng rậm Thú Thế cây cối rậm rạp, chủng loài phong phú, không khí lại trong lành, đâu đó còn nghe được tiếng chim muông thú rừng vang lên.

Chỉ tiếc nàng đến không đúng lúc, đêm tối thế này có hơi rờn rợn.

May mà có Tiểu Cửu đi cùng, chứ không chắc nàng quay đầu chạy luôn rồi.

Chẳng mấy chốc, nàng tìm thấy mục tiêu, liền lấy xẻng nhỏ trong túi da thú ra đào thuốc, mang ra con suối rửa sạch rồi giã nát đắp lên người.

Trên đường về nàng thấy vài cây nấm nên hái thêm một ít, còn có rau rừng, quả dại cũng không bỏ qua.

Ngẩng đầu lên, nàng thấy một tổ chim nằm trên nhánh cây gần đó, liền trèo lên xem thử.

Trong tổ có vài quả trứng chim, nàng tiện tay dắt theo luôn.

Ra ngoài phải học cách sống tự lực cánh sinh, đạo nghĩa gì đó lúc này không quan trọng!

Vừa từ trên cây tụt xuống, còn chưa đứng vững, phía sau đã vang lên một tiếng "rầm".

Tô Mạt quay đầu, phía sau nằm lăn một tên thú nhân mặt đầy máu me nằm sõng soài trên đất.

Bên cạnh hắn còn có hai bé rồng nhỏ, cũng đang thoi thóp.

Tô Mạt theo bản năng muốn bỏ chạy.

"Ký chủ, hình như họ vẫn còn sống!"

"Sống thì liên quan gì đến ta? Đừng xen vào chuyện không liên quan, đừng xen vào chuyện không liên quan!"

"Cứu người sẽ được rất nhiều điểm tích phân đó nha~, ngài tha hồ mua mua mua trong cửa hàng luôn đó nha!"

Chân Tô Mạt khựng lại, rồi quay đầu bước về phía người nọ.

Vén tóc hắn ra nhìn, chẳng phải là con rồng ngu ngốc tối nay còn đu mình trên cây hóng chuyện đây sao?

Ặc, đúng là đầu óc có vấn đề, mới mấy canh giờ mà đã lăn lộn ra nông nỗi này?

Tô Mạt sờ mũi hắn, bắt mạch một cái: "Bị thương nghiêm trọng thế này, khó chữa lắm á ~, hay là mặc kệ…"

"Ký chủ, càng khó chữa điểm càng cao!"

Tô Mạt: "Bao nhiêu?"

"Cứu chữa sống dở chết dở: 1000 tích phân. Chữa đến sinh long hoạt hổ 2600 điểm! Mà nếu chết thì cũng được 100 điểm gọi là thưởng công hành thiện tích đức!!"

"... Chữa!"

Tệ lắm cũng được 100 điểm, giao dịch này quá ơi là hời!

-----

Giúp tui đề cử lên 1M đầu tiên đi mấy tình yêu, giờ hơn 600 rồi, đạt 1M tui bão 20 chương trong 24h nha!