Chương 1: Xuyên sách rồi

Vừa mở mắt ra, Tô Mạt liền nghe thấy từng tiếng thở dốc mập mờ làm cho người ta suy nghĩ viển vông.

Còn có cả tiếng xích sắt va chạm khe khẽ nữa.

Trong tầm nhìn mơ hồ, ánh mắt nàng va phải một đôi mắt u ám và hung ác, nàng theo bản năng rùng mình một cái.

Tuy gương mặt kia tuấn mỹ đến mức khiến người ta kinh diễm, nhưng ánh mắt lại dữ tợn như thể muốn gϊếŧ người...

Nhìn xuống dưới chút nữa là cơ ngực, cơ bụng, bờ vai rộng eo thon... vóc dáng này cũng quá hoàn hảo rồi đi!

Hiện giờ trên người nam nhân kia gần như không mặc gì... phần bụng chỉ được che bởi một mảnh vải đen, chỗ ấy...

Ừm, hình ảnh có chút không phù hợp với trẻ nhỏ.

Tô Mạt đỏ mặt, vội dời ánh mắt đi.

Chuyện gì vậy, nàng đang nằm mơ sao?

Chẳng phải nàng chỉ thức đêm đọc một bộ truyện thú nhân thôi à, sao lại mơ ra cái cảnh mạnh bạo như thế này?

Nam nhân tức giận lên tiếng: "Tô Mạt! Dù ngươi có cho ta uống thứ đó, ta cũng tuyệt đối không muốn ngươi! Ta muốn từ hôn!"

"..."

Tô Mạt im lặng chốc lát, đầu óc nhanh chóng tìm kiếm thông tin, chợt như ngộ ra điều gì.

Xuyên sách?

Là bộ truyện thú nhân nàng đọc đêm qua?

Tô Mạt? Chẳng phải chính là tên của nữ pháo hôi kia sao? Thân thể yếu đuối, tính tình ngang ngược, vừa đến tuổi kết đôi đã không có thú phu nào muốn gả, nhất thời trở thành trò cười của cả trấn.

Phụ thân nàng là trấn trưởng nổi giận, liền mạnh mẽ sắp xếp cho nàng kết đôi với mấy thú nhân ưu tú gần đó, khiến toàn bộ giống cái trong trấn đều ghen đỏ cả mắt.

Nguyên chủ vốn là kẻ không đầu óc, lại thường xuyên bị mấy giống cái có ý đồ xấu xúi giục, làm ra đủ thứ trò kỳ quái kinh thiên động địa, khiến cho mấy thú phu càng thêm chán ghét nàng.

Chuyện hôm nay cũng vậy, là bị người ta xúi bậy. Mấy giống cái kia nói sau lưng rằng vị hôn phu Mặc Tiêu của nàng đã để mắt đến một giống cái ở thôn bên, chẳng bao lâu nữa sẽ từ hôn.

Nguyên chủ không cam lòng, liền đánh cược một phen, định giở trò gạo nấu thành cơm với Mặc Tiêu.

Dù là thú thế, nhưng loại thủ đoạn hạ lưu này vẫn bị người đời khinh rẻ.

Theo nguyên tác, chẳng mấy chốc sẽ có người dẫn theo các vị hôn phu khác của nàng kéo đến, bắt gian tại trận.

Đám thú phu ấy cũng mượn cớ này, lần lượt hủy bỏ hôn ước với nàng.

Nguyên chủ vì chuyện này mà canh cánh trong lòng, cuối cùng buồn bã mà chết.