Chương 8

Tiếp cận Lý Ninh Ngọc dường như trở thành con đường duy nhất.

Vì thế, chẳng những là tôi, Quân Thống cục cũng đang điên cuồng điều tra điểm yếu của Lý Ninh Ngọc.

Tiếc nuối thay, đây quả thực là một hành động ngu xuẩn chẳng khác nào tìm kim dưới đáy biển hay tìm nước giữa sa mạc.

Lý Ninh Ngọc giống như một pháo đài kiên cố khó công phá nhất, sừng sững đứng đó, khiến người tôi không thể nào ra tay, chỉ biết trân mắt sốt ruột.

Đúng là như vậy. Cuộc sống của cô ấy dường như ngoại trừ giải mã điện báo thì không còn nội dung nào khác. Cô có gia đình, nhưng cha mẹ lại theo Uông đại nhân đến Nam Kinh, nên cô chẳng về nhà, đơn giản là ở tại một ký túc xá của Quân Cơ Xứ. Cô ấy đích thị là một con sâu đơn độc, chỉ biết công việc.

Cô đi du học trở về thành phố này, nhưng không có một người bạn nào, cũng không có bất kỳ mối quan hệ xã giao đặc biệt nào. Mọi hoạt động xã giao trong Quân Cơ Xứ đều không liên quan đến cô. Cô giống như một cỗ máy chỉ biết giải mã điện báo, đúng hạn trình báo lên cấp trên.

Đối mặt với Lý Ninh Ngọc, tôi quả thực hoài nghi rằng nếu mổ l*иg ngực cô ấy ra, tôi sẽ thấy bên trong không hề máu thịt, chỉ có một cặp bánh răng bằng thép đang vận hành. Cô ấy chỉ đơn thuần khoác một lớp da người trên cỗ máy lạnh lẽo ấy mà thôi.

Được rồi, vấn đề đặt ra bây giờ là, tôi, đặc vụ Quân Thống cục, đảng viên bí mật của quân cách mạng, muốn làm thế nào để lợi dụng thân phận hiện tại của tôi – đại tiểu thư Cố Hiểu Mộng, một nhân viên điện báo – để tiếp cận tảng băng làm tôi nghiến răng nghiến lợi này?

Ta đau đầu, tổ chức càng đau đầu hơn. Chính phủ của họ Uông, dưới sự chống lưng của quân Nhật, sắp sửa thành lập. Các vùng địch chiếm đóng đang rầm rộ tổ chức các đơn vị quân đội ngụy.

Trong đó, Tổng đội Diệt phỉ Hoa Đông là một đơn vị quân chính quy được họ Uông dồn hết tâm huyết xây dựng, đặt dưới quyền bốn đại đội độc lập, lần lượt đóng quân tại Trấn Giang, Hàng Châu, Thường Châu, Thượng Hải. Đây là mũi dùi nhọn hoắt giúp chính quyền ngụy Uông ổn định cục diện, trấn áp các lực lượng cách mạng.

“Diệt phỉ” chính là quét sạch quân cách mạng. Bởi vì chính phủ Uông điên cuồng càn quét, cùng với những cuộc tiến công tàn khốc của quân Nhật, không ít chiến sĩ của quân cách mạng đều bị thảm sát đẫm máu.

Nhiệm vụ mấu chốt, ba chữ: Lý Ninh Ngọc.

Ta uất nghẹn đến mức muốn xông tới bóp cổ Lý Ninh Ngọc mà gϊếŧ chết cô tôi. Cô ấy không có một chút ý muốn lay chuyển, trơ mắt nhìn tôi thực hiện đủ loại hành vi khác người, thậm chí vô pháp vô thiên. Cô chỉ có một thái độ: chẳng quan tâm, chỉ cần không bước chân ra khỏi văn phòng.

Ta chỉ còn cách chờ đợi. Đây là biện pháp duy nhất, cũng là biện pháp bất đắc dĩ.

Trong thời gian đó, tôi không ngừng gây chuyện phiền phức, cuối cùng đều khéo léo đẩy mớ rắc rối sang cho Lý Ninh Ngọc, chờ đợi cô ấy đến dọn dẹp mọi hỗn độn.

Phòng Điện Dịch vốn dĩ luôn yên tĩnh nay trở nên náo loạn hẳn. Thậm chí tôi còn cố tình đưa tin tức đã dịch sai cho Kim Sinh Hỏa, dẫn đến một sai lầm trên tiền tuyến của Ngô Chí Quốc, khiến đại đội của ông ấy thiệt mất một số nhân lực.

Chuyện này ai có thể trách tôi, một kẻ chân ướt chân ráo đây? Mọi mũi dùi đều chĩa về phía Lý Ninh Ngọc, rốt cuộc thì chẳng ai dám đứng ra nhận trách nhiệm.