Chương 7

Bạch Tiểu Niên rốt cuộc là hạng người gì, khắp nơi đều biết cả. Nghe nói hắn có quan hệ khá sâu đậm với một vị quan viên cấp trên tên Trương Nhất Đĩnh, chuyện này ai nấy đều ngầm hiểu nhưng không dám nói ra.

Chính vì thế, Bạch Tiểu Niên, với vai trò phó quan cận vệ của tư lệnh, có một địa vị vô cùng đặc thù, đến mức hắn luôn tự cho mình là người thanh cao, có khí phách riêng.

Ta cố ý gây sự với hắn, chính là muốn kích động hắn tìm đến Lý Ninh Ngọc. Quả nhiên, Bạch Tiểu Niên ăn phải bả, trúng kế ngay lập tức. Hắn vốn là thị tòng quan thân cận nhất của tư lệnh, trong khi Lý Ninh Ngọc chỉ là một vị trưởng khoa mờ nhạt, chẳng có gì nổi bật.

Bạch Tiểu Niên liền ỷ vào có chỗ dựa mà mắng té tát Lý Ninh Ngọc trước mặt mọi người.

Tại sao lại mắng Lý Ninh Ngọc ư? Đương nhiên là vì không thể mắng tôi. Thật muốn cùng tôi trở mặt gây sự, đó đâu phải chuyện tốt lành gì. Ít nhất cho đến bây giờ, gia thế của tôi có địa vị đặc biệt, không ai dám động đến.

Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến Lý Ninh Ngọc bị người khác chỉ mặt mắng mỏ. Khi nổi giận, Bạch Tiểu Niên chẳng giống đàn ông chút nào, hệt như những mụ đàn bà đanh đá, giọng nói thì the thé, lanh lảnh còn sót lại sau nhiều năm hát thanh y.

Hắn tức đến xanh mặt, trách cứ Lý Ninh Ngọc quản giáo cấp dưới lỏng lẻo, vô phép, để chúng phạm thượng.

Ta ẩn mình một bên lắng nghe, cảm thấy Bạch Tiểu Niên tuy rằng từ ngữ phong phú, nhưng ý tứ quá nông cạn, mắng đi mắng lại cũng chỉ có một sự việc duy nhất.

Hắn giống một con gà trống hung hăng, kiêu ngạo. tôi lòng đầy phấn khích chờ đợi Lý Ninh Ngọc bùng nổ. Thế nhưng, tôi lại một lần nữa thất vọng.

Lý Ninh Ngọc nhìn Bạch Tiểu Niên, một lúc lâu vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt mà chậm rãi cất lời: “Bạch phó quan, Dịch Điện Khoa phụ trách phiên dịch các loại điện báo mật mã. Văn phòng của tôi là nơi lưu giữ nhiều văn kiện mật nhất. Nếu không có lệnh cho phép, nhân viên các phòng ban khác không được tự ý vào. Nếu ngài lại đột nhiên xông vào quấy rầy công việc giải mã mật mã của tôi, tôi sẽ báo cáo lên tư lệnh.”

Bạch Tiểu Niên như bị ai đó tát thẳng một cái đau điếng. Hắn nhìn khuôn mặt thanh tú của Lý Ninh Ngọc, ngón tay còn đang chỉ trỏ giữa không trung bỗng nhiên rụt lại, dậm chân một cái rồi quay đầu bỏ đi.

Ta thấy Lý Ninh Ngọc vẫn giữ nguyên vẻ mặt ấy, khoảnh khắc đó tôi thật sự không biết nên khóc hay nên cười.

---

Công việc của tôi vẫn tiếp tục trong vòng xoáy các mối quan hệ chằng chịt. tôi đã có thể tự do ra vào nhiều nơi mà không bị ai nghi ngờ, vả lại cũng chẳng ai dám nghi ngờ. Nhiều tin tức tình báo cấp thấp, không quá quan trọng, tôi cũng có đủ tư cách để tự mình tiếp nhận và giải mã.

Chỉ là những mật điện cấp cao thì tôi vẫn không thể chạm tới. Những mật mã Morse được mã hóa đặc biệt, sau khi tiếp nhận, đều được chuyển đến văn phòng của Lý Ninh Ngọc để cô tự mình giải mã, sau đó trình báo lên tư lệnh.

Đây dường như là một sự tra tấn. Mọi thứ cứ lơ lửng ngay trước mắt, thậm chí chỉ cần vươn đầu ngón tay là tôi có thể bắt lấy những mật mã đang truyền trong không khí, nhưng bắt được rồi cũng vô ích. Không có bản gốc từ Lý Ninh Ngọc, chúng tôi không thể giải mã nội dung của những mật điện cấp cao ấy.