Khi chẳng ai quản được nữa thì Cố Hiểu Mộng bỗng nhảy ra.
Đúng vậy, tôi muốn xía vào chuyện này.
Ngô Chí Quốc định đánh Lý Ninh Ngọc, tôi là người đầu tiên xông lên. Ai cũng không ngờ lại là tôi. Thân hình tôi không tính là cao lớn, so với Ngô Chí Quốc thì càng giống một con búp bê Tây Dương, hắn chỉ cần thổi một hơi cũng có thể thổi bay tôi.
Nhưng tôi mặc kệ, tôi cứ thế xông lên, dồn hết sức bình sinh đẩy mạnh Đại đội trưởng Ngô ra. Rồi tôi một tay giữ chặt Lý Ninh Ngọc đang loạng choạng suýt ngã, che chắn nàng phía sau lưng. Đôi mắt tôi trừng thẳng vào Ngô Chí Quốc, nói lớn: “Làm gì thế? Đánh phụ nữ ư? Anh là một gã đàn ông to xác mà vì chuyện vặt vãnh này cũng muốn động thủ sao?”
Khuôn mặt sắt đá của Ngô Chí Quốc không ngờ kẻ dám cản lại là tôi, một đứa con gái chẳng mấy tuổi đầu. tôi không đợi hắn mở miệng đã xối xả mắng cho một trận. Ngô Chí Quốc dường như bị mắng đến choáng váng, hoặc có lẽ hắn là quân nhân nên mồm miệng không lanh lợi bằng Bạch Tiểu Niên, mặt hắn đỏ tía lên, chỉ kịp chửi mấy câu thô tục, toan nói thêm gì đó thì lại bị tôi chặn họng, tiếp tục ăn một trận mắng chửi.
Cả sân đại viện đều có mặt, Ngô đại đội trưởng còn thể diện nào nữa? Dù thật sự muốn động thủ đánh tôi thì hắn có lẽ cũng không dám. Lúc tình tiết đang gay cấn nhất, chúng tôi đều nghe thấy tiếng xe của Tư lệnh trở về.
Tư lệnh Tiền bước xuống xe, cơn giận tự nhiên là bừng bừng nhất đẳng.
Cục Quân Cơ của chính mình lại ra nông nỗi gì thế này?
Bạch Tiểu Niên vừa thấy ông thì vội vàng xáp lại, khoe khoang đủ thứ. Kim Sinh Hỏa cũng thể hiện ra thân phận trưởng phòng của mình, xuống dưới khuyên can, hòa giải cho cả tôi và Ngô Chí Quốc.
Ta kéo cánh tay Lý Ninh Ngọc, chẳng thèm để ý đến ai, chỉ nhìn Tư lệnh Tiền nói: “Mấy gã đàn ông to xác này hợp sức lại bắt nạt Ngọc tỷ một mình, thưa tư lệnh, tôi không thể chịu nổi. Ông có quản hay không?”
Ta nửa làm nũng nửa nghiêm túc, giọng vừa như trách móc vừa như vòi vĩnh. Nói thật, tình cảnh của Lý Ninh Ngọc phần lớn là do một tay tôi sắp đặt, đây chính là kết quả tôi mong chờ. Chỉ là khi thực sự thấy Ngô Chí Quốc muốn đánh nàng, cái dáng vẻ bất lực ấy của nàng, trong lòng tôi không hiểu sao lại thật sự đau đớn.
Lúc ấy, mưu kế, tâm cơ, có lẽ không còn là điều quan trọng nữa, tôi xông lên lại là thật lòng muốn cứu nàng. Cứu một Lý Ninh Ngọc do chính tôi hãm hại.
Khuôn mặt Tư lệnh Tiền có chút co giật. Sự vô lễ ngạo mạn của tôi khiến ông không giữ được thể diện, nhưng những gì tôi nói ông lại không thể không tin, dù sao thì tình hình ở đây ông cũng rõ. Lý Ninh Ngọc gần đây mắc phải sai lầm nghiêm trọng, tường đổ mọi người xô, ai mà chẳng muốn giáng thêm đòn.
Ta ngang ngược nhìn Tư lệnh Tiền, tôi biết ông tin lời tôi. Mãi sau Tư lệnh Tiền mới lên tiếng: “Tất cả các ngươi cút về hết cho tôi! Đừng có gây náo loạn như thế này nữa! Về sau mà còn chuyện này xảy ra, bất kể là ai cũng cùng nhau xử phạt!”
Như vậy là không ai bị phạt cả. Tư lệnh Tiền đúng là có biện pháp hay, luật pháp không trách số đông. Vì những chuyện lông gà vỏ tỏi này mà khiến thuộc hạ mất lòng, ông tôi sẽ không làm. Thế nên, từng người một, cho dù là Ngô đại đội trưởng đang nổi nóng nhất cũng đành phải nhịn, ngoan ngoãn quay về.