"Cố Hiểu Mộng là con gái độc nhất của một nhà giàu nổi tiếng trong thành phố. Từ nhỏ, cô đã được biết đến như một tiểu thư khuê các, sống trong nhung lụa, được mọi người ngưỡng mộ.
Trong thời buổi loạn lạc này, không ai có thể tránh khỏi những biến động.
Đó là mùa hè năm 1939. Cô nhớ rất rõ, sau khi tốt nghiệp và tham dự lễ bế giảng tại Học viện Cảnh sát Thanh Phổ, Cố Hiểu Mộng vui vẻ trở về nhà.
Thế nhưng không khí trong nhà lại có phần căng thẳng. Ba cô đang ngồi dưới giàn nho tiếp một vị khách.
Nhìn hàng lông mày ông cau chặt, cùng điếu xì gà liên tục kéo, Cố Hiểu Mộng cảm nhận rõ sự bất an của ông. Vẻ mặt đầy áp lực ấy khiến cô nhớ đến dáng vẻ của ba mấy tháng trước. Khi máy bay quân Nhật bay qua, anh trai cô đã đột ngột bỏ mạng vì trúng bom. Chắc chắn là một chuyện lớn. Tim Cố Hiểu Mộng đập thình thịch.
Cô không còn là tiểu thư chỉ biết đến sự nuông chiều nữa. Ý thức được nợ nước thù nhà, Cố Hiểu Mộng đã cố gắng thay đổi bản thân một cách mạnh mẽ. Đối diện với ba đang lo lắng, cô khao khát được chia sẻ cùng ông biết bao.
Cố Hiểu Mộng không nỡ làm phiền ba lúc này, chỉ lui về phòng kiên nhẫn chờ đợi. Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống, người thanh niên với bộ đồ Tây kia mới rời đi. Cô mới có cơ hội tiến đến gần ba để nói chuyện.
Cố Hiểu Mộng thực sự muốn giúp ông, muốn cho ông thấy cô đã trưởng thành, không còn là cô bé chỉ biết mè nheo, khóc lóc. Điều cô không ngờ là ba hoàn toàn không muốn cô tham gia vào chuyện này.
Cố Hiểu Mộng gặng hỏi ông người kia là ai, ông chỉ nói những lời không rõ ràng, khó hiểu.
Trong bữa tối, ba cô liên tục gắp thức ăn cho cô, như một cách lấp đầy khoảng trống lẽ ra nên là những lời tâm sự giữa hai cha con. Điều này khiến tâm trạng Cố Hiểu Mộng càng thêm nặng nề.
Dường như cả gia đình đang chìm trong một bầu không khí u ám. Mẹ thì ốm đau nằm liệt giường, anh trai đã rời cõi đời. Khối tài sản khổng lồ của nhà họ Cố đang trở thành miếng mồi ngon mà các thế lực khác nhau thèm khát.
Trong thời buổi loạn lạc này, ba, người vốn dĩ khéo léo giải quyết mọi việc, che chở gia đình ngày nào, bỗng nhiên trở nên già yếu và tiều tụy đi nhiều lắm. Dù vẫn là tiểu thư của gia đình, lòng Cố Hiểu Mộng nặng trĩu những lo âu. Cô cuối cùng không nhịn được bùng nổ với ba: "Có phải cái gã mặc đồ đen, mang tai họa đến đã đến rồi, phải không? Khiến cho căn nhà này chẳng khác nào đám tang! Chẳng lẽ con không có quyền được biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với gia đình mình sao? Con đã tốt nghiệp Học viện Cảnh sát rồi, ba ạ, con không còn là trẻ con nữa. Ba tin con đi, hãy nói cho con biết mọi chuyện! Anh trai mất rồi, ba vẫn còn có con mà!"
Có lẽ vì cảm xúc Cố Hiểu Mộng quá đỗi kích động, ba sững sờ. Cô cũng nhận ra câu nói cuối cùng đã chạm vào nỗi đau của ông. Con trai ông đã chết, đứa con trai độc nhất của ông đã chết, người thừa kế duy nhất của cơ nghiệp này đã bị máy bay quân Nhật ném bom cướp đi mạng sống. Có lẽ ba nghĩ, dòng dõi nhà họ Cố từ đây đã tàn lụi."