Di tích Tử Vi đã mở ra nhiều ngày, nhưng tu sĩ ở lối vào không những không giảm mà còn tăng thêm.
Một tu sĩ mới đến hăng hái tiến gần, liền bị đồng đạo nhiệt tình kéo lại.
“Đạo hữu chậm đã, giờ không thể vào đâu! Các đại tiên môn đang hợp lực tru diệt Ngọc Ma Bạch Mộng Kim, cẩn thận kẻo bị vạ lây toi mạng đấy.”
Vị tu sĩ trẻ vừa tới giật mình kinh hãi: “Ngọc Ma cũng ở đây sao? Nữ ma đầu ấy lại muốn gây họa gì nữa?”
“Dĩ nhiên là cướp bảo vật tiên cung rồi. Nghe nói trong di tích Tử Vi có một món bảo vật thượng cổ, tên là Luân Hồi Kính, có thể dời non lấp biển, nghịch thiên cải mệnh. Nếu rơi vào tay kẻ mang dã tâm, e rằng thiên hạ sẽ máu chảy thành sông, sinh linh đồ thán.”
Lời ấy khiến tim của vị tu sĩ trẻ như bị treo lên: “Nếu để nữ ma đầu kia đoạt được, chẳng phải giới tu tiên lại nổi phong ba sao?”
“Chính là thế, nên các đại tiên môn mới canh giữ lối vào, quyết gϊếŧ Bạch Mộng Kim trong di tích.”
Những người không dám vào bí cảnh, lại chẳng nỡ rời đi cũng vây lại bàn tán ồn ào.
“Ma đầu đó tội ác tày trời, sớm nên bị gϊếŧ rồi.”
“Phải đó! Nghe nói nàng ta mồ côi từ nhỏ, được gia tộc cưu mang nuôi lớn, ai ngờ khi tu thành đại công pháp, việc đầu tiên là quay về san bằng cả nhà, cả chó cũng không tha.”
“Còn nhớ Chu Nguyệt Hoài của Thất Tinh Môn không? Thuở trước khi nữ ma đầu còn ở Đan Hà cung, hai người từng là tri kỷ, kết cục không biết đắc tội gì, bị diệt cả nhà.”
“Nói bi thảm nhất vẫn là Ninh Tiên Quân của Đan Hà cung, đang yên lành thì bị ma đầu ấy quấn lấy, vì không chịu khuất phục mà bị ám toán đến mức tẩu hỏa nhập ma, nay vẫn chưa hết bệnh căn, ngày đêm chịu khổ.”
Từng việc ác dồn lại, có thể tóm gọn bằng bốn chữ - tội ác chồng chất.
Một tu sĩ lớn tuổi thở dài: “Nói ra thì, thuở trước khi nàng ta còn là Ngọc Tiên Tử, ta từng gặp qua. Là đệ tử được chưởng môn Đan Hà cung yêu quý nhất, tư chất xuất chúng, dung nhan tuyệt thế, chữ “Ngọc” thật là xứng đáng. Ai ngờ sau này…”
Ngọc tiên tử đã trở thành Ngọc Ma. Những kẻ từng nối gót theo đuổi nàng, như ong bướm vây quanh, nay chẳng còn dám nhắc đến tình cảm ngưỡng mộ thuở xưa. Từng người một đều phẫn nộ căm giận, hận không thể gϊếŧ cho hả giận.
Chuyện này sao lại thành ra như thế?
Có lẽ phải bắt đầu kể từ khi Bạch Mộng Kim bái nhập vào Đan Hà cung.