Khúc Ngọc Thư hơi ngẩn ra, như thể chưa nghe rõ nàng nói gì, hắn ngẩng đầu lên hỏi:
“Ngươi nói gì cơ?”
Tiểu Tuyết Liên lén nắm lấy vạt áo lạnh băng của hắn, đầu ngón tay mềm mại hơi run vì lạnh, nàng ngoan ngoãn lặp lại:
“Ta nói... ta không trách ca ca.”
Lần này Khúc Ngọc Thư đã nghe rõ ràng, đôi mắt đen láy hiện lên một tia khác thường. Nương theo động tác cúi đầu của Khúc Dao Dao, hắn nhìn chằm chằm tay nàng đang giữ lấy vạt áo mình, hồi lâu không nói thêm gì.
Vân Chi đứng gần bên, cảm thấy bầu không khí có chút không ổn, nhỏ giọng gọi:
“Thiếu tông chủ.”
Tiểu nha đầu liếc nhìn Khúc Dao Dao, rồi chỉ vào đầu mình, giải thích một cách uyển chuyển:
“Tam cô nương trước đó từng bị kinh sợ, nơi này... rất nhiều chuyện không còn nhớ rõ nữa.”
Tức là đã mất trí nhớ.
“Thảo nào.” Khúc Ngọc Thư khẽ lẩm bẩm, ổn định lại cảm xúc, rồi nhìn về phía Khúc Dao Dao.
“Mất trí nhớ thì từ từ nhớ lại cũng được, hiện tại chuyện quan trọng nhất là nghỉ ngơi cho tốt.” Khúc Ngọc Thư chú ý thấy vùng da cổ nàng hiện rõ vết bầm xanh tím, hắn khẽ rút tay áo ra khỏi tay nàng.
Hắn đứng dậy, dịu giọng nói với Khúc Dao Dao:
“Thanh Hi Tiên Tôn đã biết việc này, vừa rồi còn sai đệ tử đến truyền lời, bảo ta đưa ngươi qua gặp một chuyến.”
Tin tức Khúc Dao Dao chết rồi sống lại đã sớm lan truyền khắp các đại tiên phái. Vạn Môn Tiên Tông là tông môn đứng đầu trong hàng vạn môn phái, đương nhiên cũng đã nhận được tin.
Tiểu Tuyết Liên vốn còn lưu luyến cảm giác mát lạnh kia, nhưng vừa nghe đến hai chữ "Tiên Tôn", thân thể liền không tự chủ được mà run lên, trong đầu lại hiện lên hình ảnh đêm kinh hoàng đó.
“Thanh... Thanh Hi Tiên Tôn?” Tiểu Tuyết Liên chỉ biết mình từng ái mộ vị Tiên Tôn thích mặc áo trắng, nhưng lại không rõ danh xưng hay lai lịch của người ấy.
Thấy Khúc Dao Dao đến cả Thanh Hi Tiên Tôn cũng không nhớ ra, Khúc Ngọc Thư cong môi cười nhẹ, cũng không giải thích thêm, chỉ nói:
“Những chuyện này cứ để Vân Chi dần dần kể cho ngươi nghe. Ca ca đi thay đổi y phục trước.”
Ngày đêm không ngủ, hắn quả thật đã rất mệt mỏi.
Tuyết ngoài trời vẫn rơi, hơn nữa có xu hướng càng lúc càng nặng hạt.
Khúc Ngọc Thư lúc đến rất vội vàng, giờ thấy Khúc Dao Dao bình an vô sự, bước chân hỗn loạn mới dần ổn định lại. Hắn vừa bước ra khỏi phòng Khúc Dao Dao, Ngưng Lộ lập tức bung dù, che chắn cho hắn khỏi cơn gió tuyết đang ập đến, giọng điệu không rõ cảm xúc:
“Tưởng là cuối cùng cũng trừ được tai họa, không ngờ lại để nàng sống lại.”
“Thật sự là ông trời không có mắt.”
Khúc Ngọc Thư không đáp, đi thêm mấy bước, ánh mắt chăm chú nhìn mặt đất phủ tuyết trắng, lạnh nhạt nói:
“Đến từ đường.”
Hắn muốn đích thân đến xem ngọn mệnh đăng của Khúc Dao Dao.
“...”