Chương 21

Vân Chi cố ý kể lại toàn bộ câu chuyện một cách tốt đẹp hơn, thấy Khúc Dao Dao chăm chú lắng nghe, cuối cùng mới nói cho nàng biết: “Vài ngày trước, tông môn đã định ngày thành hôn của cô nương và Thanh Hi Tiên Tôn rồi, chính là hai tháng sau.

Đến lúc đó, cô nương nhà nàng có thể tự do ra vào Vọng Khư.

Khúc Dao Dao còn chưa thoát ra khỏi niềm vui sướиɠ sắp được thành thân với Thanh Hi Tiên Tôn, thì đến tối khi tắm rửa, Vân Chi lại mang về một tin tức:

“Nô tỳ nghe nói, Tiên Khư vừa xảy ra chuyện lớn.”

Khúc Dao Dao kinh ngạc:

“Chuyện gì lớn?”

Vân Chi có chút lo lắng, chính xác mà nói là Vọng Khư nơi Thanh Hi Tiên Tôn ở xảy ra chuyện.

“Có lẽ tiểu thư còn chưa biết, Tiên Khư vì có hai vị Tiên Tôn cư trú nên chia làm Vọng Khư và Chân Khư. Hai khư cùng chung một cảnh giới nhưng khác tông môn, được ngăn cách bởi kết giới. Chỉ có một nơi không đặt kết giới là Tháp Kính Nguyệt, nơi Vạn Pháp Thánh Tôn từng cư ngụ.”

Tháp Kính Nguyệt thuộc về Tiên Khư, nhưng lại không thuộc hẳn về Vọng Khư hay Chân Khư. Ở ban công trung tâm ngoài tháp có một hàn đàm ngàn năm, trong đó mọc loại tuyết liên cực kỳ trân quý.

Vân Chi giải thích vòng vo nhiều như vậy, chỉ để dẫn đến câu sau: “Nghe nói có một đóa tuyết liên vô cùng quý giá trong hồ đã bị mất, hai vị Tiên Tôn đều giận dữ đang phái người lùng sục khắp nơi.”

Nghe vậy, tim Khúc Dao Dao chợt giật thót, lo lắng hỏi: “Thanh Hi Tiên Tôn có coi trọng gốc tuyết liên đó lắm không?”

Vân Chi do dự rồi gật đầu:

“Lúc Thánh Tôn còn tại thế, đã giao đoá tuyết liên ấy cho Thanh Hi Tiên Tôn trông coi. Nô tỳ mới đi hỏi thăm, nghe nói sau khi tuyết liên mất, bên Tử Thương Tiên Tôn vẫn chưa có động tĩnh gì, nhưng bên Thanh Hi Tiên Tôn thì đã trừng phạt không ít người ở Vọng Khư, hiện vẫn đang sai người tìm kiếm đoá tuyết liên đó.”

“Không biết... còn tìm lại được không nữa.” Vân Chi lo lắng không nguôi, nàng vốn định tìm cớ dẫn tiểu thư vào Vọng Khư bồi dưỡng tình cảm, giờ xem ra mấy hôm sắp tới không ổn rồi.

Khúc Dao Dao thì hoàn toàn không có nỗi lo như Vân Chi, ngược lại còn cảm thấy vui mừng.

Thì ra mình lại quan trọng trong lòng ngài ấy đến vậy.

“Ta muốn đến Vọng Khư một chuyến.” Khúc Dao Dao nói.

Nàng quá yêu Thanh Hi Tiên Tôn. Sau khi chết đi rồi sống lại, nay biết được bản thân quan trọng với hắn đến mức ấy, nàng không muốn giấu giếm nữa, muốn nói thân phận tuyết liên thật của mình cho hắn biết.

Vân Chi không hề biết người trước mặt chính là gốc tuyết liên thất lạc kia nên ra sức khuyên can:

“Giờ Vọng Khư đang rối ren lắm, tâm trạng Tiên Tôn rất kém vì mất tuyết liên, lúc này tiểu thư đến e rằng không thích hợp đâu.”