Lực dán quá mạnh khiến nàng đau đến nhíu mày. Có người lớn tiếng quát:
“Yêu nghiệt phương nào dám tác oai tác quái trong Hưng Dương Tông? Ngươi có biết mình nhập vào xác ai không?”
Linh phù phát sáng, chớp lóe vài lần rồi... không có phản ứng gì. Khúc Dao Dao chỉ thấy trán hơi đau nhói. Lời lẽ dữ dằn của đối phương làm nàng hoảng sợ, vai khẽ run lên. Nàng ngơ ngác nhìn người vừa dán bùa lên trán mình, lo lắng ngơ ngác hỏi:
“Ta nhập vào xác ai vậy?”
Nghĩa là nàng thật sự đã nhập hồn vào thân thể người khác sao?
Khi Khúc Dao Dao quay đầu lại, lá bùa trên trán nàng rơi xuống, mái tóc đen bay tán loạn, để lộ một khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn tái nhợt.
Vân Chi ngây người nhìn khuôn mặt Khúc Dao Dao, sau đó chậm rãi cúi đầu nhìn tấm bùa rơi dưới đất.
Đây là bùa trừ tà do chính Thanh Hi tiên tôn của Vạn Môn Tiên Tông vẽ cho tiểu thư nhà nàng. Nó là lá bùa có thể tiêu diệt mọi tà linh, yêu quái trên thế gian. Nếu ngay cả phù này cũng vô dụng, thì chỉ có thể chứng minh rằng...
“Tiểu thư!” Nhìn gương mặt dần dần hồi phục huyết sắc ấy, Vân Chi quỳ sụp “thịch” một tiếng xuống đất, bật khóc oà lên:
“Tiểu thư cuối cùng cũng tỉnh lại rồi!”
Nàng biết mà, tiểu thư nhà nàng phúc lớn mạng lớn, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.
Cổ Khúc Dao Dao vẫn đau rát như bị xé rách, cả người mơ hồ hỗn loạn, ánh mắt mông lung đảo quanh trong điện. Nàng nhìn về phía tiểu cô nương có vẻ thân thiện nhất đang quỳ dưới đất, nhẹ giọng hỏi: “Ngươi là ai?”
Còn chưa có ai nói cho nàng biết, rốt cuộc nàng đang nhập vào thân thể ai?
“...”
---
Tam tiểu thư Khúc Dao Dao của Hưng Dương Tông chết rồi sống lại.
Ngọn đèn mệnh được thắp lại, dưới ngọn lửa sáng ngời ấy, không hề có dấu hiệu bị đoạt xác hay bị tà linh chiếm giữ.
Vậy nên chỉ trong một ngày, Hưng Dương Tông từ đại tang hóa thành đại hỉ.
Thế nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, họ lại chuyển từ hỉ sang bi, bởi vì họ phát hiện rằng tam tiểu thư không chỉ mất sạch ký ức, mà hành vi cử chỉ cũng giống hệt một đứa trẻ.
“Thôi được rồi, dù sao người cũng đã sống lại, mọi chuyện chờ thiếu tông chủ trở về rồi quyết định sau.”
Cửa phòng mở toang, trong căn phòng khuê các ngập hương sen, Khúc Dao Dao thu mình ở góc giường, ánh mắt dõi theo người cuối cùng vừa rời khỏi phòng.
Vân Chi lúc này tâm tình rất phức tạp, bước đến cạnh cửa, đối diện với đôi mắt trong veo đầy tò mò của tiểu thư nhà mình, nàng khẽ thở dài trấn an:
“Tiểu thư cứ yên tâm ngủ đi, nô tỳ sẽ canh giữ ngay ngoài cửa, tuyệt đối không để ai làm người tổn thương nữa.”
Biết đâu sau một giấc ngủ, mọi ký ức sẽ trở về.