Chương 19

Khi tỉnh dậy, nàng đã nằm trên giường trong khuê phòng. Bên ngoài trời sáng rõ, đã là sáng sớm hôm sau.

“Cô nương tỉnh rồi?”

Vân Chi ôm một bó hoa tươi bước vào, mở cánh cửa sổ bên giường ra, cắm hoa vào bình. Tiểu nha đầu ngân nga một giai điệu nhỏ, có vẻ tâm trạng rất tốt.

Khúc Dao Dao ôm gối ngồi dậy, ngơ ngác nhìn Vân Chi một lúc, nàng vẫn chưa quen với thân phận mới.

Tóc tai Khúc Dao Dao rối bù, khuôn mặt trắng nõn vẫn còn vài vết hằn do ngủ. Nàng mất một lúc mới nhớ lại chuyện hôm qua, cất giọng nhỏ xíu:

“Ta nhớ... hôm qua ta ngủ trong kiệu...”

“Đúng vậy, người ngủ rất say.” Vân Chi tiếp lời: “Thấy cô nương ngủ ngon như vậy, thiếu tông chủ không nỡ gọi người dậy, nên trực tiếp bế cô nương về phòng.”

Vân Chi lớn hơn Khúc Dao Dao vài tuổi, có thể nói là nhìn nàng lớn lên. Bao nhiêu năm qua, nàng đã quen cảnh cô nương mình bắt nạt thiếu tông chủ, đây vẫn là lần đầu tiên thấy hai huynh muội bọn họ thân thiết đến thế.

Vân Chi cẩn thận quan sát sắc mặt Khúc Dao Dao. Trước đây, nàng cực kỳ ghét Khúc Ngọc Thư đυ.ng vào người mình. Vậy mà giờ, sau khi mất trí, biết chính ca ca ôm mình về, nàng chỉ chớp mắt, thì thầm với vẻ hâm mộ:

“Ca ca đối xử với ta thật tốt.”

Đúng vậy, Khúc Ngọc Thư thật sự đối xử với Khúc Dao Dao rất tốt.

Vân Chi sững một thoáng, lòng dâng cảm giác như tiểu thư nhà mình cuối cùng cũng trưởng thành.

“Cô nương cuối cùng cũng nhận ra thiếu tông chủ tốt với mình.”

Nàng bỗng không còn nôn nóng muốn Khúc Dao Dao khôi phục ký ức nữa, vì dáng vẻ cô nương ngoan ngoãn dễ thương khiến người ta rất yêu mến.

“À, đúng rồi.”

Trong lúc hầu hạ Khúc Dao Dao rửa mặt chải đầu mặc y phục, Vân Chi lấy ra một chiếc hộp tinh xảo quý giá:

“Hôm qua chúng ta vừa về đến tông, đã có đệ tử Vọng Khư đến đưa đồ, nói là phụng mệnh Thanh Hi Tiên Tôn.”

“Thanh Hi Tiên Tôn?” Đôi mắt Khúc Dao Dao sáng lên, nhận lấy chiếc hộp.

Chỉ nghĩ đến việc mình tìm được Tiên Tôn trong lòng, tim nàng lập tức đập dồn dập.

Nàng nâng niu chiếc hộp mở ra, bên trong là mấy lọ bình sứ nhỏ.

“Ồ, toàn là linh dược thượng phẩm.” Vân Chi kinh ngạc, nàng cầm lên xem kỹ, nhận ra đều là những loại thuốc chuyên trị tan máu bầm, liền sẹo, dưỡng da, hơn nữa còn cực kỳ quý giá.

Thanh Hi Tiên Tôn chưa từng tặng thứ gì cho cô nương nhà mình, lần này ra tay lại hào phóng như vậy.

Vân Chi mở một lọ, kéo cổ áo Khúc Dao Dao ra, bôi thuốc lên vết thương giúp nàng.

Quả nhiên, thuốc tiên có hiệu quả thần kỳ, chẳng mấy chốc đã xua đi bỏng rát nơi cổ. Khúc Dao Dao xoay cổ, khẽ kêu:

“Hình như... đỡ đau rồi.”

Vân Chi mừng rỡ:

“Thanh Hi Tiên Tôn tuy ngoài mặt lạnh nhạt, nhưng dù sao cũng có hôn ước với cô nương, nói cho cùng thì Tiên Tôn vẫn yêu thương cô nương.”