Chương 17

Khúc Dao Dao bỗng thấy nhớ Hàn Đàm ấy.

Chưa kịp hít thêm mấy hơi mùi hương trên người hắn, một cơn đau khiến nàng khẽ kêu:

“Đau!”

Thấy hắn nhìn sang, nàng nhỏ giọng giải thích:

“Tiên Tôn... ngài chạm vào... đau...”

Vết thương nơi cổ hễ chạm vào liền đau buốt. Lời nàng không hàm ý bóng gió gì, chỉ đơn thuần là thuật lại câu chuyện.

Ánh mắt Thanh Hi tối sầm lại, nhìn chằm chằm nàng một lát rồi thu tay.

Thanh Hi Tiên Tôn thản nhiên vén cổ áo xộc xệch của nàng lên với vẻ mặt vẫn bình thản không chút cảm xúc. Hắn giải thích ngắn gọn: “Vết thương nơi cổ cô nương có ma khí, hẳn là do Ma tộc gây ra.”

Thảo nào vết thương lâu ngày không lành.

Khúc Dao Dao bừng tỉnh, cũng chẳng buồn cài lại áo, thậm chí khi nàng cúi đầu kiểm tra còn làm rơi cả áo choàng.

Nàng vốn chẳng hiểu những lễ nghi thẹn thùng dè dặt mà nữ tử nên có. Ngay lúc nàng vừa định hỏi thêm thì Thanh Hi Tiên Tôn đã gọi:

“Thiên Từ, đưa Khúc cô nương ra ngoài.”

Đã lấy được đáp án, lại hoàn thành việc cần làm, Thanh Hi Tiên Tôn cũng không muốn tiếp tục phí lời với Khúc Dao Dao.

Nhưng lúc sắp rời đi, hắn phát hiện nàng vẫn không cài lại khuy áo.

Nhìn thấy Cố Thiên Từ đang tới gần, ánh mắt Thanh Hi trầm xuống, hắn tiện tay nhặt áo choàng rơi trên đất, cúi xuống phủ lên người nàng, lạnh giọng:

“Mặc quần áo cho chỉnh tề.”

Trước mắt Khúc Dao Dao tối sầm, áo choàng phủ trùm lấy đầu nàng.

Đến khi Khúc Dao Dao vội vàng vén áo ra, Thanh Hi Tiên Tôn đã biến mất. Nàng vội kéo chặt vạt áo, lẩm bẩm:

“Ta nào biết mặc bộ y phục...”

Bộ quần áo phức tạp rườm rà này... Ban đầu phải có Vân Chi giúp nàng mới mặc nổi.

“...”

Dưới ánh mắt khó xử của Cố Thiên Từ, nàng bối rối giữ chặt cổ áo bước ra ngoài.

Có thể tưởng tượng Vân Chi và Khúc Ngọc Thư đang đợi ở bên ngoài sẽ ngạc nhiên đến mức nào khi chứng kiến cảnh này, Vân Chi thậm chí ngờ vực:

“Chẳng lẽ cô nương lại chủ động hiến thân?”

Chữ “lại” này rất thú vị.

Khúc Dao Dao thành thật đáp:

“Là Tiên Tôn... tự mình cởi ra.”

Vân Chi sững người, ngay sau đó hai má ửng hồng, chớp mắt tinh nghịch:

“Nô tỳ hiểu rồi!”

“Ngươi hiểu cái gì?” Khúc Dao Dao không hiểu.

Vân Chi chỉ cười:

“Tuy cô nương và Tiên Tôn đã có hôn ước, nhưng có những chuyện cũng phải chừng mực, đừng quá đáng.”

Khúc Ngọc Thư nghe hết cuộc đối thoại của hai người, gương mặt hắn khẽ trầm tư, chẳng biết nghĩ gì. Một lúc sau, hắn bước lên kiệu trước, ngồi trên đó gọi:

“Dao Dao, về thôi.”

Kiệu quá cao, Khúc Dao Dao định nhờ Vân Chi đỡ lên, nhưng trước mặt đã xuất hiện một bàn tay. Khúc Ngọc Thư dịu dàng nói:

“Ca ca đỡ muội.”



Trở về Vọng Khư, Cố Thiên Từ chau mày khó ở, vẻ mặt có chút tức giận.

Dọc theo hành lang dài, hắn thấy thân ảnh Thanh Hi Tiên Tôn phía trước, liền bước nhanh tới bẩm báo:

“Đệ tử đã đưa người ra ngoài.”