Thạch Việt thấy vậy, sắc mặt biến đổi. Hắn suy nghĩ một chút rồi nhanh chóng lùi vào trong thạch thất, miệng bắt đầu lẩm nhẩm niệm chú.
“Rầm!” một tiếng, thân hình nặng nề của con mãng xà lại lần nữa đâm vào tường gió. Lần này, bức tường gió lập tức vỡ tan.
Không còn gì cản trở, con mãng xà lè chiếc lưỡi đỏ lòm, nhanh chóng trườn vào thạch thất.
Nó vừa vào đến nơi đã thấy cây Huyết Nguyệt Quả trơ trụi. Con ngươi nó lập tức đỏ rực lên, nhưng đúng lúc này, một tiếng quát lạnh vang lên: “Cự Thạch Thuật!”
Tiếng nói vừa dứt, một tảng đá lớn màu vàng nặng mấy trăm cân từ trên trời giáng xuống, đập mạnh vào cổ con mãng xà.
“Rầm!” một tiếng, mặt đất cũng khẽ rung chuyển.
Cùng lúc đó, một tiếng xé gió vang lên, một thanh đoản kiếm màu đỏ lóe lên rồi xuất hiện, chém mạnh vào đầu con mãng xà.
Keng!
Thanh đoản kiếm chỉ để lại một vệt trắng mờ trên đầu con mãng xà.
Lúc này, con mãng xà cũng đã kịp phản ứng. Nó kêu lên một tiếng quái dị rồi há miệng phun ra hai quả cầu lửa to như chậu rửa mặt, nhắm thẳng Thạch Việt mà tấn công.
Dưới chân Thạch Việt lóe lên ánh sáng xanh, thân hình nhoáng lên một cái, dịch sang bên trái vài mét.
“Bùm! Bùm!” Hai tiếng nổ vang, hai quả cầu lửa rơi xuống đúng vị trí Thạch Việt vừa đứng, để lại hai cái hố sâu trên mặt đất, trong hố tỏa ra hơi nóng hừng hực.
Thanh đoản kiếm liên tục chém vào đầu con mãng xà, nhưng không thể gây ra thương tổn gì đáng kể.
Cổ của con mãng xà bị tảng đá lớn đè chặt, nó không thể di chuyển nhưng cũng chưa chết. Nó liên tục há miệng phun ra từng quả cầu lửa tấn công Thạch Việt.
Thạch Việt chỉ có thể dùng Ngự Phong Thuật để né tránh. Dù tránh được các đòn tấn công, pháp lực của hắn cũng đang tiêu hao không ngừng.
Nếu đợi đến khi pháp lực cạn kiệt, hắn sẽ gặp nguy hiểm.
Thấy vậy, Thạch Việt lật tay lấy ra một tấm phù triện màu bạc. Sau một thoáng tiếc nuối hiện lên trong mắt, hắn ném nó về phía trước. Tấm phù triện hóa thành một ngọn giáo sét màu bạc dài cả trượng, đâm thẳng vào đầu con mãng xà.
“Ầm!” một tiếng nổ kinh thiên động địa. Ngọn giáo sét vừa đâm trúng đầu con mãng xà đã lập tức nổ tung, hóa thành một vùng hồ quang điện màu bạc rộng lớn, nhấn chìm đầu nó.
Một lát sau, ánh bạc tan đi, để lộ ra thân hình của con mãng xà.
Lúc này, khí tức của nó đã suy yếu đi rất nhiều so với ban đầu, trên đầu là một mảng máu thịt bầy nhầy.