Chương 6: Hạt châu kỳ dị

“Phụt” một tiếng, tấm phù triện vừa bay đến gần Thanh Phong Hổ đã lập tức nổ tung, vô số phù văn màu vàng từ trong tuôn ra, hóa thành một l*иg ánh sáng màu vàng rộng vài trượng, nhốt chặt con hổ vào bên trong.

Đây là Thổ Lao Phù, bên trong phong ấn thuật Thổ Lao, giá hai mươi viên linh thạch một tấm.

“Rầm” một tiếng, thân hình to lớn của Thanh Phong Hổ đâm sầm vào l*иg ánh sáng, khiến nó rung chuyển dữ dội.

Con hổ há miệng phun ra từng đạo phong nhận màu xanh, liên tiếp chém lên l*иg ánh sáng khiến nó không ngừng rung lắc, quang mang cũng dần trở nên ảm đạm.

Thạch Việt biết Thổ Lao Phù không cầm chân được con hổ bao lâu. Hắn khẽ mấp máy môi, dưới chân loé lên một vầng sáng xanh, thân hình khẽ nhoáng lên rồi điểm nhẹ xuống đất, thoáng chốc đã xuất hiện ở ngoài xa mấy mét.

Chẳng mấy chốc, Thạch Việt đã biến mất vào trong rừng rậm.

“Rầm!” một tiếng vang lớn, Thanh Phong Hổ phun ra một đạo phong nhận dài đến nửa trượng, chém nát l*иg ánh sáng màu vàng đang lung lay sắp đổ.

Vừa được tự do, con hổ lập tức lao đi, nhanh chóng đuổi theo hướng Thạch Việt vừa bỏ chạy.

Lúc này, Thạch Việt vẫn chưa chạy được bao xa thì một tiếng hổ gầm giận dữ đã vang lên từ phía sau.

Lòng hắn kinh hãi, nếu cứ với tốc độ này, sớm muộn gì hắn cũng bị Thanh Phong Hổ đuổi kịp.

“Lẽ nào Thạch Việt ta hôm nay phải bỏ mạng trong miệng hổ sao?” Thạch Việt thầm nghĩ, lòng căng như dây đàn.

Đột nhiên, mắt hắn sáng lên. Phía trước có một bụi cỏ dại cao chừng hai ba mét, đúng là một nơi ẩn nấp không tồi.

Nghĩ vậy, Thạch Việt đột ngột tăng tốc, lao vào bụi cỏ rồi lập tức thi triển Liễm Tức Thuật, thu lại toàn bộ dao động linh khí của bản thân.

Rất nhanh sau đó, Thanh Phong Hổ đã đuổi tới. Cái mũi nó khụt khịt ngửi ngửi trong không khí, rồi quay đầu nhìn về phía Thạch Việt đang ẩn nấp.

Thấy cảnh này, tim Thạch Việt thắt lại, nín thở không dám hó hé.

Ngay lúc đó, phía trước bỗng truyền đến vài tiếng nổ vang, xen lẫn tiếng gầm của một loại yêu thú cỡ lớn.

Thanh Phong Hổ lập tức đổi hướng, lao về phía phát ra tiếng nổ.

Chứng kiến cảnh tượng này, Thạch Việt mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Hắn quay đầu nhìn lại phía sau, phát hiện ra có một cửa hang đen ngòm.

Sau một thoáng do dự, hắn cầm một viên Nguyệt Quang Thạch giơ lên, rồi bước vào trong.

Hắn vừa thận trọng tiến về phía trước, vừa phóng thần thức ra để dò xét.