Chương 3: Thạch Việt

Vì thế, mỗi khi có người mang thiên linh căn xuất hiện, các môn phái tu chân đều tranh giành điên cuồng. Suy cho cùng việc này tương đương với việc môn phái đã đặt trước một vị cao thủ Kết Đan, giúp tăng cường thực lực của môn phái lên rất nhiều.

Thái Hư Tông lập phái đã mấy nghìn năm nhưng chưa từng thu nhận một đệ tử nào có thiên linh căn. Trái lại, đệ tử có dị linh căn thì cũng có vài người. Những đệ tử này được Thái Hư Tông xem như báu vật mà giấu đi, dốc hết tài nguyên để bồi dưỡng, rất ít khi cho họ lộ diện trước mặt người khác.

Địa, Pháp, Lữ, Tài là bốn yếu tố tu luyện không thể thiếu để một tu sĩ đắc đạo cầu chân!

Địa là nơi tu luyện. Thái Hư Tông mà Thạch Việt đang ở là một trong năm đại môn phái tu tiên của nước Đại Đường, sơn môn đương nhiên được xây dựng trên một linh mạch có linh khí dồi dào. Dù Thạch Việt chỉ là một đệ tử Luyện Khí kỳ, nhưng nơi tu luyện của hắn cũng được xây trên linh mạch. Linh khí tuy không quá đậm đặc nhưng cũng đủ để ngồi tĩnh tâm tu luyện. Chỉ riêng nơi ở thôi cũng đã khiến đám tán tu phải ao ước khôn nguôi.

Pháp là công pháp. Thái Hư Tông dẫu sao cũng là một trong năm đại môn phái tu tiên, số lượng công pháp tu luyện tự nhiên không phải là thứ mà các gia tộc tu chân nhỏ lẻ hay tán tu có thể so bì. Thạch Việt tu luyện Thái Hư Quyết, một trong những công pháp cơ bản của tông môn. Tuy tốc độ tu luyện không quá nhanh nhưng lại ổn định. Hơn một nửa đệ tử Luyện Khí kỳ của Thái Hư Tông đều tu luyện công pháp này và không ít người đã dựa vào nó để tu luyện đến Trúc Cơ kỳ. Điều này cho thấy Thái Hư Quyết cũng là một môn công pháp khá tốt.

Lữ là chỉ những đạo hữu, đồng môn có cùng chí hướng, có thể trao đổi tâm đắc tu luyện, trong đó cũng bao gồm cả đạo lữ song tu. Khi phụ mẫu Thạch Việt còn sống, có không ít sư huynh sư tỷ vây quanh hắn. Nhưng sau khi họ gặp nạn qua đời, người đi trà nguội, những sư huynh sư tỷ này không còn đoái hoài đến hắn nữa, thậm chí có kẻ còn buông lời chế giễu. Chuyện đáng giận hơn còn ở phía sau. Nơi ở ban đầu của Thạch Việt là phủ đệ của phụ mẫu hắn. Nhưng sau khi họ gặp nạn không lâu, một vị trưởng lão nào đó đã viện cớ thu hồi động phủ, rồi đuổi hắn đến một ngọn núi có linh khí mỏng manh để ở. Không biết có phải vì lúc sinh thời phụ mẫu hắn đã đắc tội với vị trưởng lão này hay không. Đối với chuyện này, Thạch Việt vừa bi phẫn vừa bất lực. Qua đó hắn cũng đã nhìn thấu hết thói đời đen bạc, tình người ấm lạnh.