Chương 1: Thạch Việt

Tại một ngọn núi thuộc vành đai ngoài của dãy Thái Hư, Nhạc Châu, nước Đại Đường, có một thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi đang tựa mình vào gốc của một cây đại thụ cao chọc trời.

Thiếu niên có ngũ quan thanh tú, làn da hơi ngăm đen, thân hình mảnh khảnh trông có vẻ hơi yếu ớt.

Hắn ngồi đó, tay cầm một quyển sách cũ nát đọc say sưa, vừa đọc vừa lắc đầu.

“Huyết Nguyệt Quả, quả hình bầu dục tựa như trăng tròn, khi chín có màu nâu đỏ. Hàn Nguyệt Hoa toàn thân trắng như tuyết, sinh trưởng trong môi trường âm hàn. Kim Vân Sâm, loại nhân sâm toàn thân vàng óng, tỏa ra một mùi hương kỳ lạ.” Thiếu niên đọc một hồi rồi bất giác thở dài một tiếng.

“Ngụy linh căn, xem như đã hết hy vọng Trúc Cơ, lại chẳng được tông môn coi trọng. Thạch Việt ơi là Thạch Việt, ngươi cũng chỉ có thể làm một gã đệ tử cấp thấp chuyên đi hái thuốc, mỗi tháng đổi vài viên linh thạch sống tạm qua ngày mà thôi. Trúc Cơ ư? E rằng đời này hết hy vọng rồi.”

Thiếu niên cười tự giễu, rồi đặt cuốn sách trong tay xuống, đưa mắt nhìn trời đất xa xăm, lòng miên man bất định.

Quyển sách này ghi lại một số loại dược thảo cấp thấp, là di vật của phụ mẫu hắn để lại. Hắn đã đọc không biết bao nhiêu lần, dù chưa đến mức thuộc làu làu nhưng cũng gần như thế.

Thế giới nơi Thạch Việt sinh sống được gọi là đại lục Tinh Sa. Ở đây ai ai cũng khao khát trở thành một tu chân giả.

Tu chân giả là mượn cái giả để tu cái thật, học đạo tu hành, tìm kiếm chân ngã, bỏ giả giữ thật nên gọi là “tu chân”. Bước đầu tiên của con đường tu chân chính là Luyện Khí.

Cái gọi là Luyện Khí, nói một cách đơn giản là quá trình hấp thu linh khí của trời đất, dẫn linh khí vào cơ thể rồi luyện hóa chúng. Chỉ khi chuyển hóa được linh khí đất trời thành pháp lực thì mới được xem là một tu chân giả thực thụ.

Tuy nhiên, không phải ai cũng có thể trở thành tu chân giả. Chỉ những người sở hữu linh căn mới có thể cảm ứng được linh khí của trời đất, mới có tư cách bước trên con đường này.

Linh căn là gì, không ai có thể giải thích rõ ràng. Nó là thứ trời sinh đã có. Một người nếu không có linh căn thì đừng mong đến chuyện tu chân, bởi họ căn bản không thể cảm nhận được linh khí, nói gì đến chuyện tu luyện ra pháp lực.

Thế nhưng số người sinh ra đã có linh căn trong đám người thường lại vô cùng ít ỏi, nói là vạn người có một cũng không ngoa.