Chương 17: Đừng động loạn

Bầu trời đượm đầy sắc xám xịt, làm mờ mịt ranh giới giữa sáng và tối. Những đám mây thấm đẫm hơi nước trôi lơ lửng, bị lực hấp dẫn kéo xuống, rơi xuống vài giọt nước .

Theo sát, khắp nơi nước đọng, vệt nước lan rộng, màn mưa dai dẳng bị kéo thành một bức rèm trời bí ẩn, kéo dài bên ngoài hành lang dài của khu chung cư, khéo léo tránh xa đôi giày da sạch bóng không vướng bụi trần.

Một chiếc ô đen giương lên trên đầu, những giọt nước từ bầu trời trượt xuống theo đường cong ô.

Bùi Tích gọi điện thoại, chờ đợi giọng nói hối hả và hoảng loạn bên kia vang lên:

“Bùi tổng? Có việc gì không? Tôi sắp muộn rồi, đang vội đây... Đợi, đợi lát nữa hãy nói nhé!”

“Tôi đang ở dưới lầu nhà cậu, đưa cậu đi.”

Ninh Viễn không kịp hỏi nhiều, nhanh chóng tắt máy, chạy vào nhà vệ sinh chỉnh đốn lại bản thân cho gọn gàng đẹp đẽ, sau đó kéo vali xuống lầu.

Hình bóng trước cửa quá đỗi quen thuộc, cậu ngẩn người trong chốc lát, quả nhiên là Bùi Tích đang đứng đợi ở đó.

Bộ vest vừa vặn ôm lấy chiếc áo sơ mi trắng, cổ áo hai khuy khẽ mở, tay áo xắn lên hai tấc, để lộ cánh tay rắn chắc. Đôi chân dài thẳng tắp đứng vững, càng tôn thêm dáng người cao lớn và cứng cáp.

Trong màn mưa xám mờ, chỉ có khóe môi điểm chút sắc đỏ tươi.

Bùi Tích mỉm cười, hơi nhướn mày, “Nhìn gì vậy? Không đi?”

“Anh... sao anh lại đến đây?”

“Tôi tiện đường ra sân bay nên tới đón cậu .” Bùi Tích cầm lấy vali trong tay cậu, khóa chặt lại rồi đặt vào cốp xe. Sau đó quay lại đưa ô, tác phong quý ông cẩn thận, khiêm tốn, ưu nhã ung dung.

Trợ lý và thư ký ngồi trong chiếc xe thương vụ bật đèn cảnh báo bên đường, dõi mắt nhìn chiếc xe vừa rẽ ra phía trước, rồi đồng loạt liếc nhau đầy ăn ý:

Không cho bọn họ đưa đón, mà tự mình đến đón người khác, lại còn vất vả thế này? Nếu chỉ là tiện miệng sắp xếp, chỉ cần một câu nói là đủ, cần gì tự mình lội mưa đến đón?

Dĩ nhiên là cần rồi, chỉ để nghe được câu đầy niềm vui:

“Chú út ơi, chú thật tốt, nếu không có chú, cháu đã muộn rồi!”

Khi vui vẻ, anh ấy là “chú út”; khi không vui, anh ấy là “Bùi tổng”; còn khi làm người khác tức giận, thì chỉ là “Bùi Tích”.

Nghe cậu gọi mà đổi ba cách trong một ngày, Bùi Tích cũng không để ý, mỉm cười đáp:

“Thời tiết không tốt, chắc chắn sẽ bị hoãn bay, muộn một chút cũng không sao.”

“Khách hàng có thể đến trễ, nhưng chúng tôi phải tổ chức họp ngay trên chuyến bay, nên nhất định phải đến đúng giờ. Đặc biệt là với chuyến bay thương mại, quy trình rất phức tạp. Trong thời gian chậm trễ, còn phải túc trực tại phòng chờ VIP, luôn trong trạng thái sẵn sàng nhận mệnh lệnh.”

Ninh Viễn liếc nhìn đồng hồ, rồi quay đầu, qua lớp kính đã mờ sương nước, ánh mắt lướt qua những bóng dáng lùi lại nhanh chóng trên con phố dài, khẽ nói:

“Cầu nguyện hôm nay gặp được một vị ‘thượng đế’ vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, tôi cam đoan sẽ phục vụ họ thật tốt.”

Bùi Tích khẽ cười, không trả lời.

Một lát sau, Ninh Viễn quay đầu liếc nhìn anh, đột nhiên nhận ra điều gì đó:

“Sao anh biết hôm nay tôi có chuyến bay?”

“Anh trai cậu nói.”

“Vậy sao anh biết tôi ở đây?”

“Ồ, cũng là anh trai cậu...”

“Ê, đừng có nói dối.” Ninh Viễn nhướn mày, ừm một tiếng, bắt lấy lời của anh:

“Tôi chưa bao giờ nói với anh trai mình... Anh đừng có đổ hết cho anh ấy.”

Bùi Tích bình thản đáp:

“Trong hồ sơ công ty cậu có điền, anh trai cậu sao lại không biết được?”

“…” Ninh Viễn nghi hoặc: “phải không?”

“Đương nhiên.” Bùi Tích thản nhiên bịa chuyện: “Anh trai cậu quan tâm cậu như thế, chắc chắn phải biết cậu sống ở đâu.”

Nói thật lòng, với kiểu vô tâm như Ninh Xuyên, nếu anh ta chú ý đến hồ sơ của em trai mình mới lạ! Nhưng vấn đề là Ninh Viễn cũng khá ngây thơ, nghe anh nói vậy, lại thật sự gật đầu.

Hai người này, một người dám nói, một người dám tin.

Bùi Tích một tay giữ vô lăng, đưa ly trên giá qua cho cậu:

“Uống chút cho tỉnh táo không? Cà phê pha tay, hương vị không tệ.”

Ninh Viễn nhìn lướt qua nhãn hiệu và hương vị quen thuộc, ánh mắt sáng lên:

“Trùng hợp thật! Anh cũng thích loại này sao?”

Anh hơi ngừng lại, rồi giải thích:

“Tiện đường mua thôi.”

Thư ký: Đúng thế, là tôi "tiện đường" lội mưa nửa thành phố S để mua. Lại còn “tình cờ” là tiệm cậu thích, lại “vừa hay” mua đúng hương vị cậu hay uống.

Ninh Viễn mở bao bì, nhân lúc hương cà phê nồng đậm tỏa ra, nhấp nhẹ một ngụm.

Trong tiếng mưa lộp độp rơi trên kính xe và giai điệu nhẹ nhàng bên trong, ngoài mùi thơm của cà phê, dường như cậu còn ngửi thấy được hương vị tươi mát của đất và cỏ cây sau mưa. Cậu thoải mái tựa vào gối mềm, thỏa mãn thở dài một tiếng.

"Ngày mưa, có người đón đưa, thật là hạnh phúc a."

Bùi Tích bật cười: "Câu này mà để ba cậu nghe được, chắc sẽ buồn lắm đấy."

"Ông ấy đâu có thích đưa đón tôi." Ninh Viễn đáp: "Hồi đi học, ba lần đưa đón thì đến hai lần bỏ quên tôi." Cậu hơi nheo mắt, thoải mái rúc người vào ghế ngồi rộng rãi: "Nếu giờ mà chuyến bay bị hủy, để tôi quay về ngủ nướng thêm một giấc, thì càng hạnh phúc hơn."

Điều đó là không thể, các nhà đầu tư ở Pháp đang nóng lòng chờ đợi, đã thúc giục đến ba lần rồi.

Bùi Tích giảm tốc độ xe, nói: "Có thể tranh thủ ngủ một lát trên xe, đến nơi tôi sẽ gọi."

"Không cần đâu, giờ tôi không buồn ngủ." Ninh Viễn cười nói: "Sao anh phải đi sớm vậy? Lại còn tiện đường đón tôi nữa..." Cậu chợt cảm thấy có điều gì đó không đúng: "Khoan đã, nhà anh đâu có cùng đường với chỗ tôi ở? Từ nhà anh đến đây ít nhất phải mất 40 phút lái xe."

Bùi Tích không tranh cãi, chỉ mỉm cười: "Cũng không xa lắm."

"Thôi đi . Bây giờ mới 6 giờ rưỡi, chắc ngài đây phải dậy từ 5 giờ đúng không?" Ninh Viễn trêu chọc, "Là thật sự tiện đường, hay là do anh có lòng đây? Anh yên tâm... chuyện lần trước tôi không còn giận nữa. Hơn nữa, tôi còn chưa hề nói xấu anh với cô út lấy nửa lời."

Bùi Tích tập trung nhìn con số trên đèn giao thông đang nhảy, ánh đèn chuyển xanh, anh vừa tăng tốc vừa cười đáp: "Dậy lúc 5 giờ cũng không tính là sớm. Xem như tôi đang thay lời xin lỗi."

"Thế anh không buồn ngủ sao?" Ninh Viễn cười, đưa cốc cà phê về phía anh: "Uống chút cà phê tỉnh táo nhé?"

Bùi Tích giơ tay nhẹ đẩy: "Tôi..."

Câu nói còn chưa dứt, ở ngã tư bất ngờ lao ra một chiếc xe sedan màu xám, vượt đèn đỏ phóng nhanh. Bùi Tích lập tức đạp mạnh phanh – cà phê đổ ướt cả người.

"..."

May mắn là tránh được kịp, xe dừng lại ổn định, hai người đều im lặng nhìn chiếc sedan màu xám bật đèn xi nhan, ngông cuồng mà luống cuống biến mất trong màn mưa.

Bùi Tích khẽ thở dài, dừng xe bên lề.

"Xin lỗi, tôi, tôi..." Ninh Viễn hoàn hồn, luống cuống rút giấy lau, "Để tôi lau giúp anh, có bị bỏng không?"

Vùng ngực, bụng, và cả đùi vì tư thế ngồi mà nhăn lại, giờ đây đều ướt đẫm.

Ninh Viễn hốt hoảng lau, giấy chạm vào bụng và gốc đùi; chất lỏng ấm nóng thấm qua lớp vải mỏng, ngón tay vô tình chạm vào vị trí nhạy cảm, làm lòng ai đó rối bời – ánh mắt Bùi Tích tối sầm lại, anh chợt nắm lấy cổ tay cậu.

Ninh Viễn ngước lên, ngơ ngác nhìn vào ánh mắt anh.

Bùi Tích khàn giọng, không mấy tự nhiên nói: "Để tôi tự làm."

Một lúc sau, Ninh Viễn mới kịp phản ứng, đầu óc như nổ tung, máu nóng dồn lên, khuôn mặt trắng trẻo bỗng đỏ ửng. Cậu vội rụt tay lại, giọng cũng nhỏ đi mấy phần: "Xin lỗi, tôi..."

Bùi Tích cúi đầu lau áo, trong cổ họng bật ra một tiếng cười nhẹ rõ ràng: "Có gì đâu mà xin lỗi?"

Do chính mình động tay trước, Ninh Viễn mím môi, không nói nên lời, chỉ cảm thấy như vừa bị người ta trêu đùa đến hai lần. Cậu dời ánh mắt lên chỗ khác, lén nhìn tai và góc mặt của anh, chợt phát hiện trên vành tai anh thoáng hiện một mảng đỏ ửng.

Trong không gian chật hẹp và im lặng, bất giác trái tim loạn nhịp... thì ra, người ấy chỉ đang giả vờ bình thản.

Bùi Tích lau sạch vết bẩn, ngẩng đầu lên, bắt gặp dáng vẻ thất thần của cậu.

Thấy cậu vẫn đang nhìn mình, ánh mắt lấp lánh, còn mang theo chút mơ màng, Bùi Tích bất giác bật cười: "Nhìn gì thế? Mặt tôi dính cà phê à?"

"Hả?..." Ninh Viễn ấp úng, ngại ngùng xoa gáy: "Không, tôi chỉ nghĩ, áo của anh..."

"Không sao, thư ký mang theo vài bộ đến sân bay, lát nữa thay là được." Bùi Tích cười, nhìn cậu, ánh mắt cũng trở nên sâu thẳm.

Dưới ánh nhìn chằm chằm, Ninh Viễn bối rối, há miệng định nói gì đó: "Tôi..."

Bùi Tích cúi đầu, rút một tờ giấy, nhẹ nhàng lau trên cổ tay áo cậu: "Chỗ này, bị dính rồi."

Động tác lau chậm rãi và dịu dàng, đầu ngón tay chạm nhẹ vào chiếc khuy trên cổ tay áo, như thể nghịch ngợm mà từ từ cởi ra. Ánh mắt anh từ đường cong trên cánh tay cậu trượt dần xuống, cuối cùng dừng lại trên đôi môi ướŧ áŧ sáng bóng.

Ninh Viễn cảm thấy cổ họng khô khốc, ánh mắt lảng tránh, cầm lấy cốc cà phê, đưa lên môi.

Chỉ còn chút cà phê ở đáy cốc, cậu uống vội, khóe môi dính chút bọt cà phê, đôi môi ẩm ướt lấp lánh ánh sáng, vô tình thu hút ánh nhìn của ai đó.

Bùi Tích như bị mê hoặc, chậm rãi đưa tay lên, đầu ngón tay chạm vào khóe môi cậu.

Bốn mắt chạm nhau, bên tai vang lên tiếng mưa rơi ào ạt, như thể có một cảm xúc mơ hồ nào đó đang trào dâng sâu trong lòng, không khí ẩm ướt càng trở nên nồng đượm... Cả hai lặng người tại chỗ, thời gian như ngừng trôi, dừng lại ở ranh giới của sự mất kiểm soát, tựa giọt nước đọng trên đầu chiếc ô, chực chờ rơi xuống bất cứ lúc nào.

Thời gian bị kéo dài vô hạn, cuối cùng cũng bị xé toạc trong bầu không khí mềm mại, đan xen.

Ninh Viễn nhanh chóng quay mặt đi, khẽ ho một tiếng.

Theo sau đó là một sự im lặng kéo dài—nhưng giữa khoảng lặng ấy, có một sự rung động khó mà diễn tả.

Hai người dần dần rút ngắn khoảng cách, nhẹ nhàng thu lại tay áo về phía cơ thể. Dù vậy, Bùi Tích vẫn cảm thấy đầu ngón tay mình bị giọt nước làm ướt.

Phía sau, một chiếc xe đỗ lại không xa. Thư ký có chút nghi hoặc, hỏi:

"Bùi tổng sao lại ngừng lâu như vậy? Có cần gọi điện hỏi chút không?"

Người lái xe không lên tiếng, trợ lý lại cười chế nhạo:

"Tôi thấy không cần đâu... Dù gì cũng không gấp mà. Khách hàng với phi hành viên đều chưa tới. Họ chưa đến, chẳng lẽ cơ trưởng tự bay?"

Thư ký cười đáp:

"Cũng đúng thật."

Một lát sau, chiếc xe phía trước từ từ lăn bánh, ba chiếc xe nối đuôi nhau, dần biến mất trong màn mưa xám mờ.

Đến sân bay, Ninh Viễn không dám nhìn xuống hay liếc mắt về phía Bùi Tích, càng không dám nhìn thêm một lần nào nữa. Hắn vội vã nói lời tạm biệt, chạy nhanh về phía phòng hội nghị thương vụ, men theo lối đi hẹp và dài. Bùi Tích chăm chú nhìn theo bóng dáng xinh đẹp đó, khẽ mỉm cười.

Sự rung động qua lớp kính mờ càng trở nên mãnh liệt, như vệt nước mưa loang lổ, nhanh chóng xâm chiếm ý chí của anh. Cơn ngứa ngáy pha lẫn sự kìm nén cay đắng cứ vậy đè nặng trong lòng, chỉ là... càng ngày càng khó kiềm chế.

Tấm kính từ từ nâng lên, giọng nói khẽ mang chút trêu chọc vọng lại:

"Chút nữa gặp."

1 tiếng sau.

Trong phòng chờ VIP tại sân bay, khi thấy Bùi Tích ngồi ung dung thong thả, Ninh Viễn mang theo chút tức giận vì bị trêu đùa, quyết định thu hồi lòng tin vừa rồi.

Cậu tức giận cắn răng, hừ nhẹ nói: “Khách hàng VIP, Bùi tổng, Bùi tiên sinh. Tôi nói với lòng tốt như vậy mà, hóa ra là để tôi đến phục vụ ngài sớm hơn một chút!”

Bùi Tích chậm rãi đẩy tách trà ra xa, khẽ gật đầu ra hiệu cậu đóng cửa lại.

Ninh Viễn đóng cửa, xoay người lại, cười giả tạo vô cùng "chu đáo," rót đầy trà nóng cho anh:

"Bùi tổng, ngài cứ từ từ thưởng trà. Ngoài ra, còn gì... cần tôi phục vụ nữa không?"

Bùi Tích bật cười, "Ngồi xuống đi."

Ninh Viễn ngồi xuống sofa đối diện, gỡ bỏ vẻ giả tạo:

"Sao anh không nói sớm? Hại tôi vòng vèo một hồi, mới biết đây là chuyến bay anh đặt."

Bùi Tích nghiêm mặt, giả vờ vô tội:

"Tôi cũng vừa mới biết, thư ký đặt cả."

Thư ký: Đúng vậy, chắc chắn là tôi rảnh rỗi mà lén đổi chuyến bay của Giám đốc, rồi báo cho anh ta sau. ( tất cả là tại tôi, tại tôi được chưa? thư ký gào thét)

Ninh Viễn ngây thơ mắc bẫy:

"Thảo nào—cũng đúng, nếu biết đây là anh đặt, anh trai tôi chắc chắn đã sắp xếp người khác rồi."

Bùi Tích chỉ cười, cầm điếu thuốc lên châm, rồi nhấc tập tài liệu trên bàn, cúi đầu đọc tiếp. Vừa kiểm tra báo cáo, anh vừa nhẹ giọng an ủi:

"Chuyến bay bị hoãn, không biết khi nào mới cất cánh. Gọi cậu qua đây là để cậu nghỉ ngơi một chút."

Ninh Viễn nghi ngờ, anh có thể tốt bụng đến vậy sao?

Nhưng người kia đang kẹp điếu thuốc, giữa làn khói nhạt, tập trung vào bản báo cáo với vẻ mặt nghiêm túc. Lạnh lùng, điềm tĩnh, không có vẻ gì là đang bận tâm đến cậu nữa.

Chiếc mũi cao thẳng, đôi môi mím chặt, ánh mắt sắc bén lướt qua trang giấy, thỉnh thoảng nhíu mày rồi dễ dàng đánh dấu một chỗ nào đó.

Ninh Viễn nhìn chằm chằm vào hắn, cảm thấy vẻ lạnh lùng của người này rất phù hợp để trở thành một tác phẩm nghệ thuật. Gương mặt thanh thoát, mạnh mẽ với những đường nét sắc bén, xung quanh tỏa ra một sức mạnh đầy tính công kích và cảm giác áp bách.

Cậu cầm lấy cây bút trên bàn, nheo mắt, cách hai mét để nghiên cứu góc độ, điều chỉnh bút, đo tỷ lệ và cấu trúc động tác của Bùi Tích.

Chiếc bút như một cây thước, từ từ phác thảo anh thành những nét vẽ chi tiết trong đầu cậu, từng chút một loang ra thành một bức tranh hoàn chỉnh.

Bùi Tích vì quá tập trung nên không để ý đến hành động nhỏ nhặt của Ninh Viễn. Cho đến khi cảm nhận ánh mắt chăm chú quá lâu, anh mới ngẩng đầu nhìn.

Ninh Viễn cầm bút lơ lửng giữa không trung, ánh mắt rõ ràng và nóng bỏng. Bị bắt gặp không kịp tránh, cậu đâm đầu vào đôi mắt sâu thẳm của Bùi Tích, như rơi vào một vực thẳm sóng gió đầy bí ẩn.

"Đang nghĩ... làm thế nào để vẽ tôi à?"

"Đang... đo tỷ lệ."

Bùi Tích khẽ cười, ánh mắt không rời khỏi cậu:

"Cách xa thế, làm sao đo chính xác được?"

Ninh Viễn lảng tránh ánh mắt của Bùi Tích, quay đầu nhìn ra cửa sổ sát đất, ép bản thân phải bình tĩnh lại. Cậu cứng nhắc chuyển chủ đề, cố gắng khiến giọng nói trở nên nhẹ nhàng, “Xem ra cơn mưa này còn kéo dài thêm một lúc nữa.”

“Vậy thì… Liền có đủ thời gian cho chúng ta.”

Đủ thời gian?

Ninh viễn lập tức căng thẳng, cậu vội quay sang nhìn anh, “Ý anh là gì? Anh định làm gì?”

Bùi Tích không trả lời, ngược lại còn hỏi ngược lại, nụ cười đầy ẩn ý, “Vừa nãy… cậu đã khóa cửa chưa?”