Không để anh có cơ hội từ chối hay hối hận, Ninh Viễn khẽ vỗ lên ngực anh một cái, hơi nghiêng đầu, ghé sát vào tai anh, cất giọng khẽ nói:
"Yên tâm đi, nếu anh không muốn, tôi sẽ không ‘tự ý phát tán’ đâu, sẽ lưu lại…"
"Lưu lại tự mình thưởng thức à?"
Ninh Viễn hơi sững người: không biết xấu hổ!
Câu này khiến người ta gật đầu không được, lắc đầu cũng chẳng xong đúng là tiến thoái lưỡng nan.
"Tôi nào có—"
Cậu giãy khỏi tay anh, quay đầu định phản bác, nhưng lại đúng lúc Bùi Tích xoay mặt qua.
Đôi môi kề sát bên tai Ninh Viễn, vô tình lướt nhẹ qua dái tai cậu. Sự mềm mại ấm nóng ấy giống như một ngọn lửa nhỏ chạm vào da thịt, khiến Ninh Viễn đỏ bừng mặt trong tích tắc!
Cậu luống cuống đẩy Bùi Tích ra, đầu cúi thấp, không dám ngẩng lên.
"…"
Bùi Tích lại tỏ vẻ như không nhận ra điều gì, lùi về sau một bước, giọng điệu thoải mái, thậm chí còn có chút trêu chọc:
"Được rồi, đùa cậu thôi. Tôi đã hứa thì sẽ không lật lọng. Đợi tôi bận xong mấy ngày này, bảo lúc nào cũng được — nghe rõ chưa, đại nghệ thuật gia."
Ninh Viễn gật đầu, ậm ừ cho qua, rồi lách người qua khe hẹp giữa Bùi Tích và bức tường, xoay lưng vội vàng vặn khóa cửa.
"Vậy tôi… tôi đi trước đây. Vẫn còn khá bận."
"Được."
Nhìn bóng lưng Ninh Viễn vội vã rời đi, như thể bị ai đuổi theo, Bùi Tích khựng lại vài giây.
Anh khẽ đưa tay, ngón tay vuốt nhẹ lên tai của mình.
Trong bóng tối mờ mịt, không ai nhìn thấy được vẻ mặt của anh.
Âm thanh trầm thấp, khẽ khàng như một tiếng cười rò rỉ từ cổ họng: "Ha."
Giống như có một chiếc lông vũ phẩy nhẹ vào tim, để lại một cảm giác ngứa ngáy, âm ỉ.
ai bị chạm vào vẫn còn âm ấm, cơn nóng ấy cứ mãi không tan.
Bùi Tích rút điện thoại ra, ánh mắt rơi trên màn hình hiển thị chữ “Thứ Ba”, ngẩn người một lúc lâu, rồi mới gõ tin nhắn gửi cho Triệu Tiếu:
“Hôm nay có rảnh không? Cần tập thêm.”
Chẳng bao lâu sau, Triệu Tiếu hồi đáp:
“Được, chỗ cũ.”
Khi hai người gặp mặt, bắt tay trò chuyện vài câu, Triệu Tiếu hỏi:
“Bùi tổng, công việc bận rộn như vậy, dạo này sao anh lại quan tâm đến đấu kiếm đến thế? Trước giờ có thấy anh hứng thú đâu.”
Bùi Tích nhếch môi cười nhạt, khẽ vung kiếm:
“Trước đây không gặp được đối thủ xứng tầm.”
“Đối thủ?” Triệu Tiếu nhướn mày, “Tôi thấy không giống lắm? Nhìn anh cười thế này, mùa xuân sắp đến rồi hả?”
Bùi Tích liếc nhìn hắn, hừ một tiếng, không nói gì.
Triệu Tiếu nhịn cười, nặng nề "à" lên một tiếng:
“Câu cá thì nhớ để ý cần câu. Nhưng cũng cẩn thận chút, đừng để ném mất cần, đến lúc đó người ta kéo cả lưới đi, thì anh chỉ có nước ngồi khóc thôi.”
“Lắm lời.”
“Được rồi, tôi lắm lời.” Triệu Tiếu giơ cằm chỉ về phía xa:
“Trước tiên làm nóng người đi, ngày mai bảo đảm anh phát huy hết kỹ năng. Victor, chúng ta nghiên cứu chiến thuật nào—”
Ồ, chẳng phải là huấn luyện viên người Pháp của Ninh Viễn đó sao!
Hai người lẩm bẩm gì đó, rồi bắt đầu mặc trang bị. Triệu Tiếu cười nói:
“Tôi với Victor đã nghiên cứu chiêu thức của cậu nhóc đó rồi, anh yên tâm. Nói xem, lần này anh muốn thắng kiểu gì?”
“Chỉ cần thắng sát nút 1 điểm.”
Triệu Tiếu hơi ngẩn ra, liếʍ răng suy nghĩ hai giây, rồi bật cười:
“Anh thật sự thiếu đạo đức đấy.”
Trong đấu kiếm, việc thắng thua sát nút là chuyện bình thường. Nhưng nếu lần nào cũng thắng với cách biệt 1 điểm, chắc chắn sẽ khơi dậy khát vọng tranh thắng của một người yêu đấu kiếm. Chỉ còn chút xíu là thắng, nhưng mãi không thể thắng nổi!
Đừng nói Ninh Viễn – một kẻ cực kỳ hiếu thắng – đổi lại là ai cũng phải cuồng lên.
Bùi Tích cười đầy ẩn ý: "Câu cá phải tinh tế".
Hoàn toàn không biết chuyện gì, Ninh Viễn xuất hiện đúng giờ ở sàn đấu kiếm vào thứ Tư. Hắn vừa lau thanh kiếm của mình vừa nở nụ cười đầy tự tin, chờ đợi cơ hội rửa sạch mối nhục lần trước.
Từ phòng thay đồ, một nhân vật bí ẩn xuất hiện. Người đó vừa ra, đã chạm mặt ngay Ninh Viễn.
Cậu nhóc này tràn đầy tự tin, thân thiết vỗ vai đối phương:
“Đến rồi à? Lần trước thua anh, tôi thực sự không cam lòng. Hôm nay làm một trận nữa chứ?”
Bùi Tích như muốn từ chối nhưng vẫn mỉm cười, khẽ lắc đầu.
Ninh Viễn bước tới gần, định mở lời lần nữa thì bị người khác chen ngang:
“Ai da, Ninh Viễn đến rồi!”
Bùi Tích, qua lớp mặt nạ bảo hộ màu đen, khẽ nhếch môi cười, rồi quay sang nhìn Chu Nhắm Hướng Đông đang hào hứng chọc ghẹo:
“Đừng quấn lấy cậu ta nữa. Lỡ thua thêm lần nữa, chúng tôi lại phải cười anh đấy.”
Ninh Viễn cúi xuống nhìn tấm thẻ tên trên ngực Bùi Tích, nơi ghi một cái tên: Tyrone.
“Tyrone?” Ninh Viễn khẽ cười nhạt, nghiến răng:
“Lần này tôi phải rửa sạch mối nhục xưa. Làm một trận đấu "giao hữu" chứ?”
Bùi Tích chậm rãi gật đầu, cùng cậu bước lên sàn đấu.
Giống như lịch sử lặp lại, Ninh Viễn trơ mắt nhìn tỉ số hai người kết thúc ở mức 15-14, lần nữa ngây người. Không phải chứ, lần này cậu đã nghiêm túc ứng chiến rồi, sao vẫn để anh ta thắng đúng 1 điểm?
—Thật khó tin.
Giống như mỗi lần cậu ra chiêu, đối phương đều như biết trước, đoán đúng từng nước. Điểm số đạt được vừa vặn, mà điểm mất cũng nằm trong tính toán. Đặc biệt, người này, Tyrone, thật điềm tĩnh, dù chiến thắng cũng chỉ gật nhẹ đầu, không nói gì.
Ninh Viễn cười gượng, quay đầu nhìn ánh mắt đầy trêu chọc của Chu Triều Đông và những người khác, cố gắng bật ra một câu:
“Lần này là do tôi không tập trung vào trận đấu thôi.”
Chu Triều Đông nhịn cười, “Ừ, đúng thế. Hay là… đấu thêm trận nữa?”
Ninh Viễn vội vàng gật đầu—không ngoài dự đoán, đối phương lại thắng sát nút 1 điểm.
Nhìn cậu tháo mặt nạ ra, trên trán lấm tấm mồ hôi, cổ cũng đỏ lên, Chu Triều Đông và mọi người vội vã đứng dậy, giả bộ lảng tránh ánh mắt cậu, bịa chuyện như thể đang che đậy:
“Ấy, lúc nãy không nhìn kỹ, ai thắng vậy?”
Không đợi Ninh Viễn trả lời, điện thoại của Chu Triều Đông reo lên báo tin nhắn. Anh vội liếc qua, rồi nói:
“Thế này nhé, Ninh Viễn, tôi có việc gấp. Chị dâu cậu tìm tôi, cậu cứ luyện tiếp đi, tôi phải đi trước.”
“…”
“Lạ thật, sao đi vội vậy?” Ninh Viễn quay lại nhìn Bùi Tích, hai hàng lông mày xinh đẹp khẽ nhíu lại:
“Tyrone?”
Bùi Tích cất điện thoại, nhẹ nhàng ho một tiếng.
Luôn cảm thấy có gì đó không ổn, Ninh Viễn nghĩ thầm, nhìn anh một lúc lâu, vẫn chưa hiểu đầu đuôi, thì đối phương bỗng tháo găng tay ra, chỉ vào mặt cậu.
Ninh Viễn sực tỉnh, cười nói:
“À, anh hỏi về vết thương trên mặt tôi hả?”
Bùi Tích gật đầu.
“Haizz… Chỗ này là bị xước trong một trận cãi nhau.” Cậu kéo cổ áo đấu kiếm, thở hổn hển rồi ngồi xuống ghế dài bên cạnh, phàn nàn qua loa:
“Tôi đang làm việc yên ổn thì gặp phải một kẻ thần kinh, hắn làm vỡ cốc, mảnh thủy tinh bắn vào mặt làm xước da, suýt nữa là hủy dung luôn rồi.” Cậu tóm tắt ngắn gọn:
“Cấp trên của tôi còn bắt tôi xin lỗi hắn, anh nói xem, có tức không?”
Bùi Tích gật đầu.
“Sao anh không nói gì? Anh…”
Bùi Tích lấy điện thoại ra, gõ một dòng chữ:
“Mổ họng, không nói được. Đúng là đáng giận.”
“Chứ còn gì nữa, đáng ghét quá đi.”
Bùi Tích lại gõ: “Đồng ý.”
“Cũng tại một người nào đó, quen biết anh ta mới xui xẻo thế này.” Ninh Viễn hậm hực nói, không chút nể tình mà vạch trần hành vi của Bùi Tích:
“Người ta ấy mà, không được đẹp trai quá, không thì dễ dính lắm đào hoa, ảnh hưởng đến vận khí của người khác.”
[Người đó rất đẹp trai à?]
Ninh Viễn nhìn màn hình điện thoại, nghiêm túc nhớ lại rồi đánh giá:
“Đúng là rất đẹp trai, dáng người… cũng khá đấy. Phải nói sao nhỉ… Thật ra tính cách cũng tốt, còn nấu ăn cực ngon. Nhưng tiếc thật, đã có người yêu rồi.”
Nói đến đây, cậu bất giác ngừng lại, nghiêm mặt nói:
“Này, đừng hiểu lầm nha, không phải tôi thấy tiếc đâu.”
Dưới lớp mặt nạ, gương mặt ấy thoáng nở nụ cười, ánh mắt càng thêm sâu thẳm. Một lúc sau, anh lại gật đầu.
Ninh Viễn hỏi:
“Anh không thấy bí bách à? Tháo mặt nạ ra đi, thông khí một chút.”
Bùi Tích lắc đầu, chậm rãi gõ một dòng chữ:
“Nghe cậu chia sẻ rất vui. Hôm nay tôi còn có việc, thứ Tư tuần sau gặp lại.”
Ninh Viễn cười tươi gật đầu:
“Được thôi, đúng giờ nhé, lần tới tôi chắc chắn thắng anh.”
Bùi Tích đứng dậy, đưa tay ra.
Lòng bàn tay ấm áp và cảm giác quen thuộc, chưa kịp để Ninh Viễn suy nghĩ sâu xa, hai người đã khẽ nắm tay nhau, rồi Bùi Tích xoay người bước về phía phòng thay đồ.
Ninh Viễn vô tư, cũng không nghĩ nhiều, nghỉ ngơi một chút rồi lại gọi huấn luyện viên ra tập luyện thêm…
Mấy ngày sau, điện thoại của cậu bật lên vài tin tức về biến động cổ phiếu. Hiển thị giá đầu phiên giảm hơn 20%, trong ngày có lúc giảm còn 8,89 HKD/cổ phiếu, mức giảm tới 29,03%. Hiện tại, giá cổ phiếu đã giảm hơn 89% so với đỉnh trước đó.
Cậu mơ màng ấn vào: “Dữ liệu lớn gợi ý thì chắc chắn phải có lý do!”
Nhìn kỹ những thông tin liên quan đến doanh nghiệp và tên người trong bảng dữ liệu, ánh mắt nhanh chóng bắt được hai chữ “Bùi Tích”. Đúng rồi. Phía sau còn có cái tên “Tập đoàn Lê Thịnh”, nghe cũng rất quen nhưng tạm thời không nhớ ra.
Vì thế, cậu gửi đường link cho anh trai mình, hỏi:
“Anh, công ty này làm sao vậy?”
Ninh Xuyên trả lời nhanh:
“À, chú út của cậu giúp cậu xả giận đấy.”
Ninh Viễn chậm rãi gõ ra một dấu chấm hỏi: “?”
[Tập đoàn Lê Thịnh là sản nghiệp của Thẩm gia. Bùi Tích dẫn theo mấy ông lớn rút vốn rời đi. Nghe nói Thần Tài đã rút lui, các cổ đông nhỏ tưởng có uẩn khúc gì đó, liền bán tháo cổ phiếu.]
[Giá cổ phiếu lao dốc thảm hại. Thẩm Lê mấy ngày nay chắc hẳn cũng không dễ chịu đâu.]
Ninh Viễn nhìn màn hình, bất giác bật cười thành tiếng. Ha, biết ngay mà, mấy hệ thống gợi ý tin tức này đúng là chuẩn ghê!"
Một lúc sau, Ninh Viễn lưỡng lự mở khung trò chuyện với Bùi Tích, gửi cho anh một tin nhắn:
[Sticker: Mèo con ăn dưa hấu.jpg]
Bùi Tích cũng đáp lại bằng một sticker: [Mặt cười.jpg]
Ninh Viễn cười khúc khích, ném điện thoại sang một bên, rồi lăn lộn trên giường vì hả hê! Trong lòng thầm nghĩ, Bùi Tích đúng thật là người ngoài lạnh trong nóng mà!
Mà cái người vừa được gọi là "ngoài lạnh trong nóng" ấy, đang ngồi trên chiếc ghế bành lớn trong văn phòng, nhìn chằm chằm vào điện thoại, khẽ bật cười. Gương mặt khi cười ấy dịu dàng đến mức khó tin, chẳng còn chút lạnh lùng nào.
Thư ký bị biểu cảm như mùa xuân ấy dọa sững, dừng lại giữa chừng trong lúc báo cáo, dè dặt hỏi:
“Có chuyện gì vậy, Bùi Tổng? Báo cáo tài chính có vấn đề gì sao?”
Bùi Tích khẽ ho một tiếng, thu lại nụ cười, bình thản nói:
“Không có vấn đề gì. Cứ để tài liệu ở đây, lát nữa tôi xem rồi ký sau.”
Không nói thêm một lời, Bùi Tích lặng lẽ lưu sticker "Mèo con ăn dưa hấu" vào mục yêu thích. Trong khung sticker vốn trống trơn, giờ chỉ còn duy nhất hình chú mèo cầm miếng dưa hấu, lắc lư cái đầu, cười híp mắt nhìn anh.
Trong đầu anh bật ra một từ lạ lẫm.
"Dễ thương". Nhìn thế nào, cũng thấy dễ thương.
Toàn bộ thư ký và trợ lý đều bất ngờ trước tâm trạng vui vẻ của Bùi Tích hôm nay. Nhưng có ai ngờ được, tổng giám đốc Bùi, người trông như đã trải qua bao nhiêu sóng gió tình trường, thực chất lại là một chàng trai thuần khiết?
Ngày hôm ấy, Bùi Tích hiếm hoi quan tâm đến lịch trình của mình, đặc biệt gọi trợ lý riêng vào hỏi:
“Vài ngày nữa bay sang Pháp, vé máy bay đặt xong chưa?”
“Đã đặt rồi, là chuyến bay CZ của Hàng không Minh Thái…”
“Lần này, đặt vé máy bay hạng Thương gia.”
Trợ lý hơi ngẩn ra. Từ bao giờ tổng giám đốc Bùi đổi tính, bắt đầu đi theo phong cách xa xỉ thế này?
Còn chưa kịp hỏi thêm, Bùi Tích đã nói tiếp:
“Chọn tổ bay thương mại số ba phục vụ.”
Nói xong, anh lấy từ trong ngăn kéo ra hồ sơ nhân sự hàng không của Ninh Viễn, đặt lên bàn. Hai ngón tay nhẹ gõ lên, rồi đẩy tài liệu tới trước mặt trợ lý, ý bảo nhìn kỹ gương mặt trong bức ảnh. Sau đó, anh nhếch môi cười nói: “Hiểu chưa?”
Trợ lý gật đầu, “ngài yên tâm, tôi lập tức sắp xếp ổn thỏa.”
Nửa tiếng sau, Ninh Viễn, người đang lăn lộn trên giường, bất ngờ nhận được một thông báo điều động bay.
Nhìn kỹ lại, vẫn là tổ thương mại gây phiền toái.
Cậu suýt khóc ra tiếng:
“Không phải chứ, bộ tổ thương mại không còn ai nữa sao? Sao lại là tôi nữa vậy?”.