Chương 13: Tố cáo a

“Anh anh anh... làm gì vậy?”

“Còn làm gì nữa?”

Bùi Tích mở băng dán cá nhân ra, giữ nhẹ cằm của người đối diện, nghiêng đầu chăm chú nhìn vào vết thương.

Vết thương chỉ là một đường xước nông, tuy đã cầm máu nhưng xung quanh vẫn hơi sưng lên. May mà không sâu. Bùi Tích nói, “Ba, năm ngày chắc sẽ khỏi thôi. Hay là… lát nữa đi bệnh viện một chuyến? Để lại sẹo thì tôi không tiện ăn nói.”

Ninh Viễn khẽ vùng vẫy, “Anh thì có gì cần phải ăn nói?”

“Đừng nhúc nhích.” Bùi Tích cười khẽ, “Vì tôi mà tranh giành tình cảm, chẳng lẽ tôi không nên giải thích rõ ràng với Tổng giám đốc Hữu Vi sao?”

“Anh... cậu nhỏ, anh đừng có ăn nói bậy bạ, tôi khi nào thì vì anh mà tranh giành tình cảm chứ!”

“Chậc.” Bùi Tích dùng ngón tay cái xoa nhẹ lên gò má của anh.

Đầu ngón tay nóng ấm, động tác như vừa thương xót, vừa chậm rãi, dịu dàng. Trong không gian chật hẹp, cảm giác như bị khuếch đại vô hạn, khiến hành động ấy càng thêm thân mật, ánh mắt như thiêu đốt.

Ninh Viễn cảm thấy không chịu nổi, bèn liếc lên, vừa lúc bắt gặp Bùi Tích cúi đầu, mỉm cười.

Ánh mắt giao nhau, hơi thở của cả hai hòa quyện lại. Đột nhiên, không khí trở nên nóng bức — gương mặt Bùi Tích mang nét sắc sảo, cương nghị, hàng mày hơi ép xuống làm hốc mắt càng thêm sâu, sống mũi cao thẳng. Lúc này, anh chẳng buồn thu lại vẻ sắc bén của mình. Dù đang cười, ánh mắt vẫn toát lên sự áp đảo, vẻ hòa nhã thường ngày bị thay thế bởi nét sắc lạnh như thú săn mồi chăm chú nhìn con mồi của mình.

Ninh Viễn bị nhìn đến mức tim đập loạn nhịp, “thình thịch” vang lên hỗn loạn. Không biết dây thần kinh nào bị kí©h thí©ɧ, anh bỗng nắm lấy cổ tay người kia, lúng túng hỏi, “Nhìn cái gì vậy?”

Bùi Tích đem câu “Đẹp” kia nuốt lại vào trong không lên tiếng, chỉ khẽ cười nói, “Không có việc gì…… Nhìn xem dán xong chưa?”

“Nga."

“Như thế nào mặt đỏ như vậy?”

“Tôi… tôi không có.” Ninh Viễn vội vàng nói, “Là… trong xe nóng quá thôi.”

Nhìn anh điều chỉnh điều hòa vốn đã đang thổi khí lạnh lên mức tối đa, Bùi Tích bật cười.

Một lúc sau, Bùi Tích thuận theo lực kéo tay của cậu, lùi người ra một chút để tạo khoảng cách, rồi nói, “Tôi không nói cậu tranh giành tình cảm, mà nói… Thẩm Lê.” Anh đưa tay đặt lên vô lăng, điềm nhiên giải thích, “Không biết sao cậu ta lại xuất hiện ở đó, cậu ta không làm khó cậu chứ?”

“Thật sự không có.” Ninh Viễn lại một lần nữa phủ nhận.

Hồi lâu sau, anh nhấp một ngụm trà trái cây, rồi hỏi, “Ba trăm ngàn cứ thế đưa cho cậu ta à?” Giọng nói lí nhí, càng lúc càng nhỏ, “Không phải tôi nói chứ, nếu thật sự là người yêu cũ của anh, thì gu của anh cũng tệ quá rồi…”

Bùi Tích nghe rõ mồn một, nụ cười thoáng ý sâu xa, “Ồ, gu của tôi không tệ đâu.”

Không đợi Ninh Viễn phản bác, Bùi Tích khởi động xe, hỏi ngược lại, “Cậu gửi tin nhắn nhờ tôi đến đón, thấy tôi lại chạy? Nếu không nhờ Triệu Chí Hằng gọi cậu quay lại, có phải cậu định cho tôi leo cây không?”

“Tôi đâu có nhờ anh đến đón.”

“Vậy là sao?…”

Ninh Viễn âm thầm nghiến răng, vốn chỉ muốn nhờ anh ra mặt an ủi vài người, để tránh họ khiếu nại mình… Kết quả là cả bốn người gần như đủ lập thành bàn mạt chược.

Bùi Tích xoay vô lăng, nhìn thoáng qua gương chiếu hậu, “Hửm? Sao im lặng rồi?”

Ninh Viễn thở dài, “Chuyện này, nói ra thì dài lắm. Cứ coi như là — phiền ‘ngài’ cất công chạy một chuyến đến đón đi.”

“Hay là…” Bùi Tích lái xe ra khỏi bãi đỗ, chậm rãi cười nói, “Cậu muốn tôi đến… để giúp cậu xả giận?”

“Thế mà anh có giúp tôi xả giận đâu? Còn trà đẹp, trà ngon gì đó — hừ, uống nhiều coi chừng nóng trong!” Ninh Viễn bĩu môi, “Ai đó, cứ đợi tôi đi tố cáo nhé!”

“Cậu không phải nói cậu ta không làm khó cậu sao?”

“…” Ninh Viễn bị bắt thóp, ấm ức bổ sung thêm, “Thì anh ta còn gọi tôi lại để bưng trà mà!”

“Đúng là vậy.” Bùi Tích không vạch trần, chỉ bông đùa, “Xem ra hôm nay, không thoát khỏi việc bị Tổng giám đốc Hữu Vi mắng một trận rồi.”

Ninh Viễn hừ nhẹ một tiếng, không đáp lời.

Đi ngang qua hiệu thuốc, Bùi Tích đặc biệt dừng xe để mua thuốc sát trùng và băng gạc, nhưng không ngờ rằng Ninh Viễn chẳng hề cảm kích. Về đến nhà, cậu thậm chí còn kể xấu Bùi Tích một trận, cố tình "mách" với ba.

“Ồ, thật sự làm trầy mặt con tôi à?” Ninh Hữu Vi kinh ngạc, tháo băng cá nhân ra xem qua vết thương, rồi liếc đống thuốc Bùi Tích mua, trêu chọc, “Ồ! Vết thương to thế này, mau xử lý đi — không bôi thuốc thì chút nữa là lành mất rồi!”

Ninh Viễn: “…”

Không phải chứ, ba? người là ruột của con thật chứ?

“Ba—con đang mách mà! Với lại, con đã nói là tự con làm xước mà!”

“Nghe rồi, nghe rồi.” Ninh Hữu Vi kéo tay Bùi Tích, bỏ qua lời biện minh, nghiêm túc trách, “Bùi Tích à, chuyện này tôi phải nói anh rồi. Từ đầu đã không nên để nó đi máy bay. Anh xem, tay chân nhỏ thế này, bị thương thì làm sao?”

Bùi Tích vội gật đầu, “Là lỗi của tôi, Tổng giám đốc Hữu Vi, sau này tôi sẽ nói lại với Ninh Xuyên.”

“Chậc.” Ninh Hữu Vi nói, “Cái gì mà Tổng giám đốc Hữu Vi, gọi thế xa lạ quá! Gọi anh.”

“Anh gọi ông ấy là anh?” — Ninh Viễn vừa nhấc chân ra khỏi phòng đã khựng lại, suýt nhảy dựng lên vì kinh ngạc.

“Dựa vào Ninh Nhan, như thế nào không được kêu ca?. Nhóc con đừng làm loạn nữa, đây là cậu nhỏ của con.

Ninh Viễn: “…”

Được thôi, tôi với anh ta cách nhau năm tuổi, anh ta gọi ba tôi là anh, ba lại gọi tôi là nhóc con.

Ninh Viễn thầm nhủ trong lòng, phải nói là, gọi "em rể" thì không sao, nhưng nghe người ta gọi bố mình là "anh" thì lại là chuyện khác — không gọi là "em rể" thì ít nhất cũng phải là "chú" chứ.

Khác hẳn một bậc vai vế! Nghĩ đến đây, Ninh Viễn hừ hừ đầy bực tức.

"Anh là được rồi."

Bùi Tích nén cười, cuối cùng vẫn lắc đầu, "Mặc dù rất muốn nhanh chóng trở thành người một nhà với mọi người, nhưng hiện tại còn chưa chắc chắn, tôi nào dám vượt lễ đâu."

Dù sao, so với gọi "anh", Bùi càng muốn gọi một tiếng "bố" hơn.

—— lời này, Bùi Tích đương nhiên là không dám hé răng.

Ninh Viễn bĩu môi, hừ nhẹ một tiếng, nhấc chân đi lên lầu, "Hai "trưởng bối" các người cứ từ từ trò chuyện đi, tôi về phòng trước đây, lát nữa ăn cơm thì gọi tôi một tiếng nhé."

Ninh Hữu Vi vẫy tay, ý bảo cậu tránh đường.

Bùi Tích nhận ra Ninh Hữu Vi có chuyện muốn nói, liền thuận theo ánh mắt của ông ngồi xuống ghế sofa, "Ninh tổng, ngài có gì thì cứ nói thẳng."

"Toà nhà hành chính Khu 3 Vịnh Tân Thuỷ, cậu có chú ý không?" Ninh Hữu Vi đi thẳng vào vấn đề, "Theo ý kiến từ cấp trên, chúng ta sẽ nhận cả khu này, nối liền tuyến giao thông, đồng thời thông qua tuyến F23 để kết nối với Kim Hạ. Cậu thấy sao?"

Bùi Tích hơi nhíu mày, phân tích cẩn thận, "Tôi cũng đã chú ý đến dự án khu 3, nhưng cách làm này có vẻ hơi mạo hiểm. Ninh Xuyên mấy năm nay đã chi ra không ít tiền thật, chiến lược cũng rất táo bạo. Hơn nữa, tôi đã xem báo cáo tài chính ba năm gần đây, bọn họ liên tục bơm tiền vào tài khoản của Kim Hạ, nhưng hiệu suất kinh doanh không được khả quan, dòng tiền trên sổ sách rất dễ gặp vấn đề."

"Nếu làm thành công, thì khi đó, chuyện không chỉ dừng lại ở việc kiếm tiền đâu."

"Nghe nói Triệu Chí Hằng cũng đang theo sát vụ này, chắc là lão gia tử đã giao cho cậu ta phụ trách rồi." Bùi Tích thuận tay cúi người rót nước cho ông, nói khéo, "Cậu ta với Thẩm Lê đi lại khá gần, gần đây còn thường xuyên tụ tập với nhau. Muốn giành được từ tay bọn họ, tôi e rằng..." Lời vừa nói đến đây thì dừng lại một chút, "Phải tăng giá thêm nữa."

"Cắn răng chịu đựng một chút, chắc cũng ổn thôi." Ninh Hữu Vi cầm tách trà, nhìn chằm chằm Bùi Tích với vẻ hàm ý sâu xa, "Nói thật... cậu với Tiểu Nhan, hai người thực sự rất xứng đôi."

Hai câu trước sau hoàn toàn không liên quan, nhưng Bùi Tích lập tức hiểu ra. Ý của Ninh Hữu Vi là muốn anh tham gia cùng.

Thông thường, với danh phận "thần tài", mỗi động thái của Bùi Tích trên thị trường thứ cấp đều có thể gây ra tác động lớn, giá cổ phiếu thậm chí có thể tăng vài điểm chỉ nhờ một chút động tĩnh từ anh.

Ngoài đầu tư, Bùi Tích giỏi câu cá trên thị trường thứ cấp, chuyên đánh đường dài. Mặc dù có dính líu đến bất động sản, nhưng đó là để phục vụ chiến lược đầu tư, đặc biệt là thiết lập quan hệ với cấp trên. Dòng tiền luôn tồn tại những rủi ro lớn.

Vì vậy, Bùi Tích khẽ mỉm cười, dứt khoát từ chối, "Tôi có thể làm cố vấn cho Ninh Xuyên, nhưng đây không phải lĩnh vực chuyên môn của tôi. Dấn thân quá sâu, e là không gánh nổi."

"Ninh Xuyên chỉ là một thằng nhà quê thôi." Ninh Hữu Vi thở dài một hơi, thấy Bùi Tích không có ý định tham gia thì cũng không ép buộc, "Cậu với Tiểu Nhan nhanh chóng quyết định đi, chuyện trong công ty tôi mới yên tâm được. Nếu không... ai nha, lại phải đau đầu."

"Vậy ngài định tự mình ra mặt sao?"

"Không, người trẻ tuổi phải rèn luyện chứ. Nếu nó đã một lòng muốn làm kinh doanh, lần này để nó thử sức một lần xem sao." Ninh Hữu Vi nhấn mạnh thêm, "Ý tưởng thì không tệ, nhưng có thành hay không, còn phải xem có đủ bản lĩnh không."

Bùi Tích đáp, "Cũng đúng, phải cho cậu ta cơ hội rèn luyện."

"Nhưng cậu cũng phải để mắt đến nó một chút. Thằng cả thì đầu óc đơn giản, thằng hai thông minh, nhưng lại chẳng khiến người ta yên tâm được, đầu óc không để vào chuyện làm ăn." Ninh Hữu Vi vỗ vỗ vai Bùi Tích, "Cậu thì khác, đáng tin, tôi rất yên tâm."

Bùi Tích cười cười, tò mò hỏi, "Đã biết Ninh Viễn không thích kinh doanh, lại có đam mê với nghệ thuật, sao ngài không ủng hộ cậu ấy?"

Ninh Hữu Vi cười "hà hà", vẻ mặt phức tạp, lẫn lộn giữa bất đắc dĩ và khó xử, nhưng vẫn gượng ép nặn ra chút ý cười giễu cợt, "Chuyện này... nói thế nào nhỉ? Sau này cậu sẽ hiểu."

Hai người tán gẫu thêm một lúc thì Ninh Xuyên vội vàng chạy về.

Nghe nói "tham mưu trưởng" của mình đến nhà chơi, Ninh Xuyên liền hớt hải ôm chồng tài liệu dự án chạy đến, trên mặt đầy vẻ mong chờ, "Tôi mấy ngày nay tìm anh mãi không thấy — chỉ chờ anh gật đầu thôi. Ba tôi bảo rồi, ý tưởng này rất hay, nhất định sẽ thành công!"

Bùi Tích nhận lấy tập tài liệu, thậm chí không thèm liếc qua, liền đặt thẳng lên bàn, hỏi ngược lại:

"Đã tính toán dòng tiền luân chuyển và dòng tiền mặt chưa? Chu kỳ thu hồi vốn của dự án có đủ để cậu xoay xở không? Biết mình đang đấu thầu với ai không?"

Hai câu đầu, Ninh Xuyên vẫn chưa hiểu ra, nhưng câu cuối thì cậu ta biết rõ, lập tức hào hứng đáp, "Cái này tôi biết! Là giành với thằng nhãi Triệu Chí Hằng chứ ai!"

Nói rồi, cậu ta nháy mắt đầy ẩn ý, "Đừng nói là anh không biết nhé. Sáng nay, chẳng phải anh còn đi gặp "người tình cũ" của mình hả?"

Bùi Tích nghẹn lời.

Ninh Hữu Vi nhạy bén hỏi ngay, "Ai cơ?"

Chợt nhận ra mình lỡ lời, Ninh Xuyên vội ho khan, tìm cách chữa cháy, "À, không ai cả. Sáng nay anh ấy đến tìm cô nhỏ, nhưng bị cho "leo cây", nhân tiện đi đón Ninh Viễn thôi."

"Ồ, ra là vậy à." Ninh Hữu Vi gật gù, cười ha hả, "Bùi Tích này, Tiểu Nhan nhà chúng ta chỉ là hơi cuồng công việc một chút, cậu đừng để bụng. Hai người ở bên nhau, điều quan trọng nhất là phải biết thấu hiểu lẫn nhau."

Bùi Tích bất đắc dĩ gật đầu, liếc Ninh Xuyên một cái đầy cảnh cáo: Cái đồ lanh mồm lanh miệng nhà cậu.

Ninh Xuyên lại hăng hái lôi kéo Bùi Tích ngồi xuống, bắt đầu phân tích tỉ mỉ về ưu thế của dự án. Giống như đã tìm thấy sân khấu để phô diễn tài năng kinh doanh của mình, Ninh Xuyên nói hăng say, khuôn mặt đầy hứng khởi. Không ngoa chút nào, nếu bây giờ hỏi cậu ta nên tổ chức tiệc mừng công ở đâu, chắc chắn cậu ta có thể liệt kê ngay một dãy địa chỉ.

Chính vì thế, Bùi Tích cảm thấy, nếu mình gật đầu ủng hộ, e rằng đó sẽ là một quyết định sai lầm.

Sau ba tiếng đồng hồ dài dằng dặc ngồi nghe cái gọi là "phân tích chiến lược" của Ninh Xuyên, cuối cùng cậu ta cũng ngừng nói. Bùi Tích xoa xoa thái dương, thở dài đầy bất lực, có cảm giác như vừa "nghe một bài diễn thuyết dài nhưng chẳng đọng lại gì cả".

Mười câu của Ninh Xuyên, ít nhất ba câu là "Bùi Tích, anh thấy sao? Đúng là khả thi phải không?", hai câu khác thì lại kiểu "Trời ơi, tôi đúng là thiên tài!".

Với cái đầu "khoai lang" đặc ruột của Ninh Xuyên, bảo cậu ta làm kinh doanh thì thật đúng là kỳ vọng xa vời.

Bùi Tích không nhịn được nữa, nói: "Bài vở nghiêm chỉnh, cậu chẳng chịu làm chút nào cả."

"Sao tôi lại không làm chứ?" Ninh Xuyên lập tức đứng dậy, vừa nói vừa bước về phía phòng bếp, "Tôi chẳng phải đang tìm anh để phân tích, nghiên cứu sao? Cả buổi trưa tôi còn nghiên cứu về Triệu Chí Hằng nữa kìa."

Bùi Tích hừ cười một tiếng, "Thôi đi."

Chẳng bao lâu sau, cô giúp việc bắt đầu bưng thức ăn từ phòng bếp ra. Ninh Hữu Vi cười nói: "Được rồi, tôi chẳng nghe nổi câu nào ra hồn cả… Hôm nào lại nói tiếp. Bùi Tích, lại đây, ăn cơm trước đã."

Bùi Tích nheo mắt nhìn cậu ta, khẽ cười, "Chờ đấy."

Nhìn bóng lưng Bùi Tích đi lên lầu, Ninh Xuyên dựa người vào khung cửa, cười ngây ngô một mình. Chắc chắn sẽ dọa chết anh ta cho xem.

Dọa?

—— Phòng của Ninh Viễn, cả nhà đều mặc định là "nếu không cần thiết thì không vào".

Không hay biết gì, Bùi Tích bước lên lầu, gõ hai tiếng vào cửa nhưng không nghe thấy tiếng đáp lại. Anh chậm rãi vặn tay nắm cửa, từ từ mở ra.

"…?!"