Chúc Mị dẫn Kỷ Ách vòng qua hậu hoa viên.
Nơi này vắng người, cây cối rậm rạp che kín gió đông, chỉ còn tiếng lá khô khe khẽ dưới chân.
“Ngươi đứng đây chờ ta.” Nàng nói xong liền quay đi
Kỷ Ách đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.
Máu nơi cánh tay đã khô lại, dính cứng vào tay áo, đau đến tê rần nhưng hắn không hề cau mày.
Chẳng bao lâu sau, Chúc Mị quay lại.
Trong tay là một hòm thuốc nhỏ bằng gỗ đàn, góc cạnh đã cũ, rõ ràng là vật dùng thường xuyên.
“Ngươi ngồi đi.” Giọng nàng nhẹ như gió
“Nô không dám.” Kỷ Ách cúi đầu, giọng khàn thấp
Chúc Mị không ép.
Nàng chỉ đặt hòm thuốc xuống, tự mình ngồi xổm trước mặt hắn, động tác chậm rãi, cẩn thận đến mức như sợ làm kinh động điều gì.
“Không sao. Ta chỉ muốn giúp ngươi.”
Động tác mở hòm thuốc của nàng rất thuần thục.
Thuốc bột, băng vải, tất cả đều được sắp xếp gọn gàng.
Nàng làm vậy hoàn toàn xuất phát từ lòng thương.
Bởi nàng đã nghe số phận của hắn, mệnh lệnh của hoàng thượng, cái gọi là giữ mạng nhưng không được sống yên.
Một người rơi vào hoàn cảnh ấy, dù mang tội gì đi nữa cũng đã là chịu đủ.
Nhưng với Kỷ Ách chỉ như vậy, đã quá đủ.
Nàng đã cho hắn quá nhiều thứ khiến hắn tham lam.
“Tiểu thư…”
Hắn bỗng lên tiếng, giọng khẽ đến mức gần như tan trong gió.
“Không sợ bẩn sao?”
Chúc Mị khựng tay lại một nhịp.
“Nô rất bẩn.” Hắn nói tiếp, khóe môi cong lên một nụ cười mỏng manh
“Máu, bùn đất, tội lỗi… thứ gì cũng có.”
Chúc Mị ngẩng đầu nhìn hắn: “Một người bẩn hay không là ở tâm người đó, không phải vẻ ngoài.”
Hắn khẽ cười: “Nô là kẻ mang trọng tội. Tiểu thư không biết sao?”
“Biết.”
Tay nàng đã chạm vào cánh tay hắn.
Ngón tay lạnh, mềm, nhẹ đến mức hắn gần như không cảm nhận được lực nhưng lại khiến toàn thân hắn căng cứng.
Nàng rắc thuốc lên vết thương, mùi thuốc lan ra, lấn át mùi máu.
Nàng khẽ hỏi, không ngẩng đầu: “Ngươi mang tội gì?”
Gió đông thổi qua hậu hoa viên.
Lá khô rung nhẹ.
Kỷ Ách nhìn nàng thật lâu.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn bỗng nảy sinh một ý nghĩ điên rồ, nếu hắn nói thật, ánh trăng này liệu có còn soi xuống hắn nữa hay không?
“Nô không nhớ.”
Không phải nói dối hoàn toàn.
Chúc Mị buộc băng lại cho hắn, động tác cẩn thận.
“Không nhớ cũng không sao, chỉ cần ngươi còn sống.”
Trong lòng Kỷ Ách, thứ gì đó âm thầm vỡ ra.
Còn sống.
Hắn cúi đầu thật thấp, thấp đến mức bóng tối che kín ánh mắt.
Bởi trong đáy mắt ấy, đã không còn là cảm kích đơn thuần mà là một quyết định đã lặng lẽ bén rễ, âm u và cố chấp.
“Ngươi tên gì?” Chúc Mị hỏi, giọng nàng vẫn mềm mại
“Nô không có tên. Tiểu thư đặt cho nô một cái đi.”
Chúc Mị nhìn hắn hồi lâu.
Gió đông lướt qua hậu hoa viên, tà áo nàng khẽ lay, ánh sáng nhạt rơi lên gương mặt tái trắng.
Không biết vì sao, nàng lại nhớ đến ánh trăng đêm ấy.
Lạnh lẽo, cô độc nhưng vẫn lặng lẽ soi xuống nhân gian.
“Ta không giỏi đặt tên, thôi thì cứ gọi Ngũ Phúc đi.”
Phúc sao?
Một kẻ bị trói bằng xiềng sắt, bị giữ mạng để chịu nhục lại được ban cho một cái tên mang chữ phúc.
Hắn quỳ xuống, cúi đầu thật thấp, trán gần chạm đất.
“Đa tạ tiểu thư ban tên.”
~
Ánh trăng treo cao, lơ lửng giữa bầu trời đen đặc.
Trong nhà kho phía đông, Kỷ Ách tựa lưng vào đống rơm khô, bóng tối bao trùm nửa gương mặt.
Ánh mắt hắn hạ xuống cánh tay được băng bó cẩu thả, vải trắng đã thấm ra từng vệt đỏ sẫm.
Nếu không phải vì muốn che mắt Lam Thừa Nguyên và Chúc Huân Đạt về cái chết của bốn tên gia đinh kia, hắn căn bản không cần tự tay làm mình bị thương.
Đá lăn? Tai nạn?
Chỉ là cái cớ thuận tiện nhất.
Hắn khẽ nhúc nhích cổ tay, cơn đau truyền lên rõ ràng.
Khóe môi Kỷ Ách cong lên một đường rất nhẹ gần như không thể nhận ra trong bóng tối.
Nhưng cũng tốt.
Nhờ vết thương này, hắn đã có lý do đứng trước mặt nàng lâu hơn.
Nhờ máu này, ánh trăng kia đã cúi đầu nhìn hắn thêm một lần.
Trong đầu hắn hiện lên gương mặt Chúc Mị khi cúi xuống băng bó cho hắn, hàng mi dài rũ thấp, đầu ngón tay lạnh mà mềm, giọng nói nhẹ đến mức chỉ cần chạm khẽ cũng sợ làm vỡ.
Nàng hỏi hắn có đau không.
Nàng nói chỉ cần còn sống.
Kỷ Ách khép mắt lại, hít sâu mùi rơm ẩm lạnh lẽo như muốn ép cảm giác ấy khắc sâu vào xương cốt.
“Chúc Mị…”
Ánh trăng trên cao vẫn lạnh lẽo soi xuống.
Nhưng trong bóng tối, có một kẻ đã bắt đầu mơ đến ngày khi ánh trăng ấy không còn treo trên trời cao mà bị hắn giữ chặt trong tay, không cho soi rọi bất kỳ kẻ nào khác.