Chương 7: Đừng để hắn sinh ra thứ không nên có

Thái tử Lam Thừa Nguyên quay sang hỏi: “Tối qua tổng cộng bao nhiêu người chết?”

Chúc Huân Đạt không chần chừ: “Tổng năm người gác đêm. Bốn người chết còn một người bị thương.”

“Ai?”

“Là hắn ta.” Chúc Huân Đạt giơ tay chỉ về phía hàng gia đinh

Theo hướng ấy, Chúc Mị khẽ ngẩng đầu.

Ánh mắt nàng chạm phải người kia.

Trên cánh tay Kỷ Ách, vết thương vẫn chưa được băng lại tử tế, máu tươi thấm qua tay áo cũ, từng giọt nhỏ xuống nền đá.

Nhìn qua là biết hắn tránh được tảng đá chí mạng nhưng bị cạnh đá cắt sâu, xương thịt tổn thương không nhẹ.

Lam Thừa Nguyên nhìn Kỷ Ách với ánh nhìn lạnh lẽo mang theo ý đánh giá một con vật chưa chết hẳn.

Kỷ Ách chậm rãi ngẩng đầu.

Gương mặt hắn tái nhợt vì mất máu, vết bùn đất còn chưa lau sạch nhưng ngũ quan hoàn hảo, anh tuấn hơn cả thái tử, phong thái trên người hoàn toàn không giống kẻ sinh ra để quỳ dưới chân người khác.

Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt Lam Thừa Nguyên khẽ tối lại.

“Mạng người tốt thật đó. Thừa tướng nên trông chừng hắn kỹ hơn.”

Hàm ý này Chúc Huân Đạt nghe rất rõ.

Ánh mắt hắn ta lướt qua Chúc Mị, như vô tình như cố ý: “Ái phi tương lai thân thể không tốt, những thứ dơ bẩn thế này đừng để vào mắt.”

Chúc Mị khẽ cúi mi, giọng nói mềm mại: “Thái tử nói phải.”

Sau đó Chúc Mị được Lam Thừa Nguyên dìu đi về tiền sảnh.

Kỷ Ách nâng mắt nhìn bóng lưng mảnh khảnh yếu ớt của Chúc Mị, nụ cười nhàn nhạt xuất hiện nơi khoé môi.

~

Thân thể Chúc Mị vốn không chịu nổi những cuộc chuyện trò kéo dài.

Mới ngồi được vài câu với Lam Thừa Nguyên, sắc mặt nàng đã nhạt đi trông thấy, môi mỏng không còn chút huyết sắc.

Nàng khẽ lấy tay áo che miệng ho nhẹ một tiếng, liền thuận thế đứng dậy.

“Thần nữ có chút mệt, xin phép cáo lui trước.”

Lam Thừa Nguyên nhìn nàng, ánh mắt ôn hòa: “Thân thể nàng quan trọng hơn. Về nghỉ ngơi cho tốt.”

Hắn ta còn dặn dò vài câu mang tính lễ nghi rồi sai người đưa tới một loạt thuốc bổ quý hiếm, lời lẽ quan tâm không hề thiếu sót.

Chúc Mị thuận miệng đa tạ, không nhiều lời cùng Anh Đào rời khỏi tiền đường.

Bóng dáng nữ tử mảnh mai dần khuất sau rèm trướng.

Trong đại sảnh rộng lớn, bầu không khí theo đó trầm hẳn xuống.

Lam Thừa Nguyên nâng ly trà trên bàn, khẽ thổi một hơi, làn khói mỏng lượn lờ che đi nửa ánh mắt.

“Phụ hoàng lần này quả thực còn nhân từ.”

Hắn ta nhấp một ngụm trà, giọng nói bình thản: “Ta vốn nghĩ, người sẽ trực tiếp xử tử tên Kỷ Ách kia.”

Chúc Huân Đạt ngồi đối diện, thần sắc nghiêm cẩn: “Với thân phận của hắn, nếu chết lúc này e sẽ sinh thêm biến số. Giữ lại trong phủ Thừa Tướng, vừa tiện giám sát vừa dễ bề xử lý.”

Lam Thừa Nguyên khẽ cười, đặt ly trà xuống: “Giữ lại để hành hạ, đúng không?”

Chúc Huân Đạt không phủ nhận: “Hắn còn giá trị.”

Lam Thừa Nguyên trầm ngâm giây lát, hắn đứng dậy, sửa lại tay áo, giọng nói chậm rãi.

“Loại người như hắn, tốt nhất nên để hắn nhớ rõ thân phận của mình. Đừng để hắn sinh ra thứ không nên có.”

“Thái tử nói phải. Cung tiễn thái tử.”

Chúc Huân Đạt vội đứng lên tiễn Lam Thừa Nguyên khởi giá hồi cung.

~

Trên đường trở về khuê phòng, Chúc Mị đi ngang hoa viên.

Đình hồ bán nguyệt còn dang dở, đá xanh chất ngổn ngang, dưới tiết đông lạnh lẽo, gia đinh vẫn cúi đầu tiếp tục làm việc như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nàng khẽ thở dài, chỉ vì một câu “tiện ngắm trăng” của thái tử, bốn mạng người đã vùi thân dưới đá lạnh.

Những kẻ còn sống thì bị ép tiếp tục làm việc, máu chưa kịp khô đã phải nhấc từng tảng đá nặng giữa gió đông cắt da.

Ánh mắt Chúc Mị vô thức dừng lại.

Giữa đám người kia, nam tử cao gầy đứng hơi lệch sang một bên, cánh tay bị thương vẫn chưa được băng cẩn thận.

Máu đã thấm ướt tay áo, loang ra từng mảng sẫm màu, theo động tác nâng đá mà nhỏ giọt xuống nền đất.

“Anh Đào.” Giọng Chúc Mị nhẹ nhàng

“Nô tỳ đây.”

“Xuống nhà bếp bảo nấu một nồi canh gừng. Cho mọi người uống để ấm người.”

Nàng dừng lại một nhịp rồi nói tiếp: “Bảo quản sự cho họ nghỉ nửa canh giờ.”

Anh Đào thoáng giật mình nhưng nhìn sắc mặt Chúc Mị liền không dám chần chừ, vội gật đầu lui đi.

Chúc Mị kéo chặt áo choàng, bước về phía trước.

Đám gia đinh thấy nàng đến, lập tức cúi đầu tránh sang hai bên, không dám nhìn thẳng.

Kỷ Ách đứng yên tại chỗ, đầu cúi thấp, hơi thở chậm rãi.

Khi mùi hương thuốc nhàn nhạt quen thuộc len vào mũi, tim hắn bỗng đập lệch một nhịp.

Nàng dừng trước mặt hắn.

Khoảng cách rất gần.

Gần đến mức, hắn có thể nhìn thấy hàng mi dài rũ xuống của nàng, làn da trắng nhạt như sứ, hơi thở nhẹ đến mong manh.

“Ngươi theo ta.”

Ba chữ rơi xuống nhẹ như tuyết rơi.

Kỷ Ách khựng lại trong giây lát, hắn quỳ một gối xuống đất, giọng khàn thấp: “Vâng.”

Trong khoảnh khắc cúi đầu ấy, khóe môi hắn khẽ cong lên.