Chúc Mị bị tiếng ồn bên ngoài làm cho tỉnh giấc.
Trời còn chưa sáng hẳn, màn sương lạnh lẽo len qua khe cửa khiến nàng khẽ ho một tiếng rồi chống tay ngồi dậy.
“Anh Đào.”
Giọng nàng còn mang theo chút mệt mỏi.
Ngoài cửa lập tức có động tĩnh.
Anh Đào vội đẩy cửa bước vào, nhanh chân đi đến bên giường, đỡ Chúc Mị tựa lưng vào gối mềm.
“Tiểu thư, bên phía hoa viên xảy ra chút chuyện.”
Nàng ta nói rất dè dặt: “Người ngủ tiếp đi, đừng bận tâm.”
Chúc Mị khẽ nhíu mày.
Tim nàng đập chậm một nhịp như có linh cảm không lành.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Anh Đào do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn cúi đầu đáp: “Có mấy gia đinh canh giữ đình hồ bán nguyệt… đêm qua bị đá đè chết.”
“Cái gì?”
Chúc Mị tròn mắt, sắc mặt lập tức tái đi, bàn tay đặt trên chăn khẽ siết lại.
“Nghe nói…”
Anh Đào hạ giọng thấp hơn: “Là do lúc dỡ đá không cẩn thận, trời tối lại thêm gió lớn, dây buộc lỏng ra nên đá lăn xuống. Quan phủ đã xem xét rồi, kết luận là tai nạn.”
Chúc Mị cúi đầu, hàng mi khẽ run.
Một lúc lâu sau, nàng mới khẽ nói: “Gia quy trong phủ nghiêm ngặt như vậy, sao lại xảy ra chuyện sơ suất liên tiếp?”
Anh Đào mím môi, không dám đáp.
Chúc Mị cũng không ép hỏi thêm.
Nàng đưa tay che miệng ho khẽ mấy tiếng, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt.
“Thôi.”
Nàng nhẹ giọng: “Bảo người chuẩn bị chút bạc an táng cho bọn họ. Dù sao cũng là mạng người.”
“Vâng, tiểu thư.”
Anh Đào vội vàng đáp.
Sương mù nhạt dần, ánh bình minh lạnh lẽo rọi lên đình hồ bán nguyệt còn dang dở, những tảng đá xếp chồng lên nhau.
Ở góc hoa viên hoang vắng, Kỷ Ách ngồi tựa lưng vào thân cây khô, mắt khép hờ.
Trên tay hắn, chiếc khăn lụa gấp gọn gàng.
Gió sớm thổi qua, lay động cành cây trơ trụi.
Khóe môi hắn cong lên rất khẽ.
~
Vì sự cố chết người trong đêm, triều đình không thể làm ngơ.
Chỉ mới tờ mờ sáng, xe ngựa của thái tử đã dừng trước cổng phủ Thừa Tướng.
Danh nghĩa là đích thân đến xem xét tình hình, nhưng trong lòng ai cũng hiểu mục đích chính là thăm Chúc Mị, vị thái tử phi đã được định sẵn từ lâu.
Thái tử Lam Thừa Nguyên bước xuống xe.
Hắn ta mặc triều phục màu lam sẫm, thêu vân long tinh xảo, thân hình cao ráo, vai lưng thẳng tắp.
Gương mặt anh tuấn, đường nét đoan chính, ánh mắt ôn hòa mà thâm trầm, vừa nhìn đã khiến người khác sinh ra vài phần kính nể.
Phong thái đỉnh đạc, lời nói chừng mực, lại thông tuệ hơn người, Lam Thừa Nguyên từ nhỏ đã là hình mẫu hoàn hảo mà triều đình dùng để đặt lên ngai vị tương lai.
Thừa Tướng – Chúc Huân Đạt đích thân ra nghênh đón, sắc mặt nghiêm cẩn.
“Làm phiền điện hạ phải đến vì chuyện trong phủ, là lỗi của thần.”
Lam Thừa Nguyên khẽ giơ tay, giọng nói trầm ổn: “Thừa Tướng không cần quá tự trách. Tai nạn ngoài ý muốn, cô chỉ đến xem xét một chút và tiện thể thăm A Mị.”
Ánh mắt hắn ta thoáng lướt qua hoa viên phía xa, nơi đình hồ bán nguyệt vẫn còn dang dở.
Trong đáy mắt lóe lên một tia suy xét rất nhanh, rồi biến mất không dấu vết.
“A Mị thân thể vốn yếu.” Lam Thừa Nguyên nói tiếp, giọng ôn hòa như gió xuân: “Gặp chuyện này, e rằng sẽ kinh sợ. Cô đến xem nàng thế nào.”
Trong khuê phòng, Chúc Mị đã được Anh Đào đỡ dậy, khoác áo choàng lông nhạt màu.
Nghe tin thái tử đến, nàng khẽ sững người trong chốc lát.
“Thái tử điện hạ?”
“Vâng, tiểu thư.” Anh Đào cúi đầu
“Điện hạ đang ở hoa viên, nói là lo cho sức khỏe của người.”
Chúc Mị khẽ siết tay áo.
Trong lòng nàng không có vui mừng, cũng chẳng hẳn là sợ hãi chỉ là một cảm giác xa cách mơ hồ như thể số phận đã được viết sẵn, mà nàng không có quyền lựa chọn nét bút.
“Đỡ ta ra ngoài đi.” Nàng nói khẽ
Khi Chúc Mị đến hoa viên, Lam Thừa Nguyên đang đứng cạnh phụ thân cùng gia đinh.
Ánh mắt hắn ta rơi lên người nàng, không che giấu sự quan sát.
Thiếu nữ trước mặt sắc mặt trắng nhạt, thân hình mảnh mai, mỗi bước đi đều cần người đỡ nhưng dung nhan thanh nhã như ngọc, hàng mi dài rũ xuống, tựa ánh trăng mỏng manh treo giữa trời đông.
Lam Thừa Nguyên khẽ mỉm cười, giơ tay đón lấy Chúc Mị từ Anh Đào.
“A Mị.”
“Điện hạ.”
Chúc Mị khẽ đáp, giọng mềm nhẹ, cúi người hành lễ.
“Nghe nói đêm qua trong phủ xảy ra chuyện không hay.”
Lam Thừa Nguyên nói chậm rãi, ánh mắt dịu dàng như quan tâm thật sự.
“Cô sợ nàng bị kinh sợ nên đến thăm. Thân thể nàng vẫn ổn chứ?”
Chúc Mị khẽ gật đầu.
“Đa tạ điện hạ quan tâm, thần nữ không sao.”
Lam Thừa Nguyên nhìn nàng thêm một lúc, ánh mắt trầm xuống rất khẽ.
Trong đầu hắn ta hiện lên vô số suy tính, một thái tử phi yếu ớt, ngoan ngoãn, dễ kiểm soát là lựa chọn hoàn hảo cho hoàng thất.
Mà Lam Thừa Nguyên cũng rất yêu thích Chúc Mị.
Kỷ Ách đứng lẫn trong hàng gia đinh, đầu cúi thấp, sống lưng thẳng tắp.
Ánh mắt hắn tưởng như không ngẩng lên nhưng vẫn nhìn thấy rõ ràng bàn tay Lam Thừa Nguyên đang đỡ lấy tay Chúc Mị.
Khoảnh khắc ấy, trong l*иg ngực hắn có thứ gì đó lạnh lẽo trào lên.
Một tia sát khí vừa lộ ra đã lập tức bị ép xuống, giấu kín như rắn độc cuộn mình trong hang tối.